Lão Công == Part 6.7 ==

Mùa đông ở Thụy Sĩ nhiệt độ lúc nào cũng dưới 0 độ, hai người thuê một bộ dụng cụ trượt tuyết, sau đó cùng nhau vui chơi thỏa thích.

Nhưng vui chơi thỏa thích đúng là vất vả, vì Ôn Gia Hinh chưa từng trượt tuyết bao giờ, đi vài bước là đã ngã xuống, nói chi đến trượt tuyết.

Tuy thế Quý Tiệp cũng rất kiên nhẫn dạy cô, ở bên cạnh bảo vệ cô, cho đến lúc cô có thể trượt tuyết được, hai người đều cười rất tươi, còn cười tươi hơn so với công ty mở thêm chi nhánh.

Hai người cùng nhau trượt tuyết, sau đó định về khách sạn nghỉ ngơi, đột nhiên có một người đàn ông xa lạ đến gần bọn họ, hỏi bằng tiếng Trung, “Xin hỏi, anh có phải là Quý Tiệp, tổng giám đốc tập đoàn Lôi Dương không?”

Ôn Gia Hinh đang định mở miệng nói, thì lại bị Quý Tiếp dùng ánh mắt ngăn lại, hắn giả ngu cười cười, nói với người đàn ông bằng tiếng Anh, “Xin lỗi, có chuyện gì sao? Anh biết nói tiếng Anh không?”

Cái này cô đã hiểu, Quý Tiệp đề phòng người đàn ông này, cho nên không thừa nhận thân phận của mình. Người đàn ông xa lạ không chịu thua, lần này dùng tiếng Anh để hỏi, “Xin hỏi anh là có phải là Quý Tiệp không? Tôi nghĩ tôi sẽ không nhận lầm người, tôi đã xem qua hình anh trên tạp chí.”

“À, đúng rồi, tôi chính là Quý Tiệp.” Anh làm như có lỗi giải thích, “Thật ra tôi chỉ là một bác sĩ bình thường mà thôi, đây là vợ của tôi, hàng năm chúng tôi đều đến Thụy Sĩ để trượt tuyết, năm trước cũng có người giống anh nhìn lầm, nhưng mà tôi không phải là người đó, tôi và anh ta chỉ là người giống người mà thôi.” Người đàn ông đó vẻ mặt là lạ, chỉ đứng ngây ngốc ở đó nhìn hai người.

“Xin lỗi, tôi còn muốn cùng vợ tôi trượt tuyết, chúng tôi xin phép đi trước.” Nói xong, anh kéo tay cô đi, không để cho đối phương có cơ hội nói thêm gì.

“Anh cứ như là tội phạm bị truy nã vậy.” Ôn Gia Hinh nhịn không được trêu chọc Quý Tiệp.

“Anh vừa nhìn là biết anh ta là phóng viên rồi, anh không muốn bọn họ quấy rầy chúng ta.” Quý Tiệp nhăn mặt nói, bộ dáng rất bực bội.

“Anh không muốn lên báo sao? Đăng càng nhiều thì anh càng nổi tiếng chứ sao, đến lúc càng có nhiều người đẹp quỳ rạp dưới chân anh, anh thật sự không cần hả?”

“Em yêu, em quên rồi sao, anh là rất sợ bị em nguyền rủa.”

Cô mỉm cười ngọt ngào, ôm bả vai cô, cùng nhau tản bộ.

“Anh không muốn bị người khác truy đuổi, anh chỉ muốn ở cùng người mình yêu, hẹn hò, đi chơi….” Lời nói của anh làm cô cảm động, hai người bốn mắt nhìn nhau, cùng tìm đến hương vị quen thuộc của nhau.

Đột nhiên cách đó không xa truyền đến âm thanh của máy ảnh, phá hủy cảnh đẹp mĩ mãn này.

Advertisements

18 Comments

  1. nhanh ghê, nãy chưa đến 1′ mình F5 còn ko thấy, h F5 thấy có bạn tem rồi =))

    vừa bảo hóng chap tới h có chap mới thiệt, hê hê, mình đọc đơi đọc đơi, thanks bạn nà :X

    • =)) cặp này nhẹ nhàng nàng àh, vì truyện này theo típ nhẹ nhàng… cũng có sóng gió… nhưng mà gần cuối… hì hì ta thì lúc nào cũng đi suốt nàng àh, nhưng mà du lịch về òi… có điều mai ta đi Đà Nẵng típ, cviệc chứ hết đi chơi òi 😀

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s