Phóng Vương gia ==Chương 45.2==

Trời đã vào đông, cũng bắt đầu trở lạnh, ngủ dưới đất không biết có bị bệnh không? Tuy rằng hắn thân thể khỏe mạnh, nhưng dù sao cũng lớn lên ở trong cung, chưa từng ngủ ở dưới đất lạnh lẽo như vậy, không biết hắn có……

Được rồi, nói thế nào hắn cũng là một Vương gia, vì triều đình, vì giang sơn xã tắc, cô cũng nên cho hắn lên giường ngủ.

Ngư Ấu Trần buộc lòng hắng giọng, còn chưa mở miệng nói thì Quân Vô Nặc đã lên tiềng trước, “Sao còn chưa ngủ?”

Ngư Ấu Trần thoáng đỏ mặt, nói, “Ngươi…. không thấy đêm nay hơi lạnh sao?”

“Ừ.” Ngủ trên đất, đương nhiên là lạnh.

“Vậy, ngươi đem mền gối lên đây đi.”

“Sao?”

Hắn bình thường không phải rất thông minh sao? Sao giờ lại ngốc đến vậy? Ngư Ấu Trần bực bội quát lớn, “Đi lên ngủ!”

Quân Vô Nặc không có trả lời mà lập tức đứng dậy đi đến bên giường, xốc mền lên, nằm lên giường.

“Ta chỉ sợ người quyền quý như ngươi bị gì thôi, trời lạnh như vậy ngươi mà có mệnh hệ gì thì mắc công người ta lại nói phủ tướng quân chúng ta bạc đãi ngươi nữa, không có nghĩa là chúng ta đã giảng hòa đâu.” Ngư Ấu Trần cảm thấy mình tốt nhất nói rõ với hắn.

Quân Vô Nặc chỉ cười khẽ, ôm cô vào lòng. Tuy rằng không có nghĩa là giảng hòa,nhưng ít ra thẳng thắn cũng đã thẳng thắn, những chuyện sau này thì cứ để thời gian nói lên tất cả.

Ngư Ấu Trần vốn muốn nằm cách xa hắn, nhưng chỉ trong phút chốc cô lại quên mất, vì vậy lúc thức dậy, cô không hiểu vì sao mình lại nằm trong lòng hắn, nhưng cô cũng không có ý đẩy hắn ra.

Sáng sớm tinh mơ, Quân Vô Nặc nhận được mật hàm của Chỉ Huyên, sau đó vội vàng đi ra ngoài, hắn còn dặn Ngư Ấu Trần ở yên trong phủ.

Thấy hắn sốt sắng đi ra ngoài, Ngư Ấu Trần trong lòng đột nhiên cảm thấy bất an, loại cảm này giống như mỗi lần cô tiễn cha ra sa trường.

Chẳng lẽ thành Kinh Châu thật sự có binh biến?

Ngã tư đường bên ngoài vẫn như ngày thường tấp nập người qua lại. Chỉ là cảnh thanh bình này lại làm cho cô thấy càng thêm nơm nớp lo sợ, giống như sắp có chuyện gì xảy ra vậy.

Ở trong phủ đi dạo lòng vòng đúng thật rất chán, đột nhiên thoáng nhìn về phía vườn hoa, cô phát hiện một bóng người.

Người thường sẽ không đi nhanh vậy, trong lòng cô căng thẳng, không chút suy nghĩ liề đi qua, người kia dường như cố ý dẫn dụ cô, cứ đi lòng vòng, rồi lại dừng lại ở trước cửa phòng cô. Chỉ là do dự một lúc, sau đó liền đi vào phòng.

Tuy rằng hắn không quay đầu, nhưng cô cũng có thể nhận ra, đó chính là Vân Khởi!

Huynh ấy còn dám đến phủ tướng quân, còn dám đi vào phòng cô? Huynh ấy không sợ cô gọi người tới bắt huynh ấy sao?

Nhưng cô lại không thể làm được, nếu huynh ấy muốn hại cô, chỉ cần so về võ công, huynh ấy động thủ cũng đã hại được cô rồi. Nếu huynh ấy mạo hiểm đến đây, chắc có lẽ muốn giải thích với cô, cô nhất định phải xem Vân Khởi đến đây có mục đích gì.

13 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s