Phóng Vương gia ==Chương 45.3==

Trong lúc suy tư, cô đã đi vào phòng.

Một mùi màu tươi xộc vào mũi, cô lập tức nhìn thấy Vân Khởi ngồi trên ghế cạnh bàn, quần áo loang lổ vết máu.

“Huynh bị sao vậy?” Ngư Ấu Trần nghi ngờ đến gần, Vân Khởi dường như không phải giả bộ, hơn nữa còn bị thương rất nghiêm trọng.

“Muội không cần phải sợ, huynh sẽ không làm hại muội đâu.” Vân Khởi xem như không có cô ở đây, cởi bỏ áo, ngực bị đâm không ngừng chảy máu. Động tác hắn lưu loát xé một miếng vài, chặn ngay miệng vết thương, hỏi, “Có thuốc không?”

Ngư ấu Trần lúc này mới hoàn hồn, cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức tìm lọ kim sang dược đưa cho Vân Khởi, nhìn hắn bôi thuốc, băng bó.

Trên ngực Vân Khởi vẫn còn những vết sẹo cũ, đây đều là vết thương khi chiến đấu với địch.

Nhớ có một lần, Đông Đan xâm chiến lần thứ nhất, cha cô và hàng ngàn binh mã bị bao vây, Vân Khởi đã dẫn theo mấy trăm kỵ binh đến giải cứu, trận ấy đánh một ngày một đêm, cuối cùng không tiêu diệt được bọn Đông Đan nhưng cũng cứu được cha cô, mà Vân Khởi lại thương tích khắp người, phải dưỡng thương tận 1tháng. Mà cũng vì vậy Vân Khởi mới được thăng chức, sau đó tuy rằng Kinh Châu không có chiến loạn gì, nhưng mỗi lần xuất chiến, chiến tích của Vân Khởi rất đáng nể. Cũng vì thế mà những năm gần đâu, Kinh Châu mới có thể thái binh như vậy.

Người như vậy làm sao có thể là gian tế được?

Hắn tự tay băng bó vết thương, như chẳng hề có đau đớn gì. Nhìn vết thương trên cánh tay Vân Khởi vẫn chưa lành, đó là vết thương do cô gây ra lần trước, không đành lòng thấy hắn như vậy, Ngư Ấu Trần đi đến giúp hắn băng bó.

“Ai đả thương huynh vậy?” Võ công Vân Khởi cao cường, người thường không thể nào đả thương được.

“Không biết.” Vân Khởi không hề lo sợ, chỉ là lúc thấy cô thay hắn băng bó vết thương, trong mắt hiện vài tia ôn nhu, “Hiện giờ ai nấy cũng đang truy đuổi huynh.”

 Ngư Ấu Trần cắn môi, nhìn về phía hắn, nói, “Bọn họ tại sao lại truy đuổi huynh, tại sao huynh lại phải trốn? Vân Khởi, rốt cuộc huynh là người thế nào?”

Vân Khởi cũng không lảng tránh câu hỏi của cô, thản nhiên nói, “Giống như muội nghĩ vậy.”

Ngư Ấu Trần trong lòng đột nhiên đau thắt, thật không ngờ Vân Khởi lại thừa nhận, “Nếu đã như vậy, huynh không nên đến đây.”

“Muội muốn bắt huynh?” Vân Khởi cười nhìn cô, “Dù sao bên ngoài cũng đang truy đuổi huynh, bị muội bắt cũng tốt hơn.”

“Điều muội có thể làm cũng chỉ có nhiêu đây, huynh đi đi. Nếu thoát được, vĩnh viễn đừng trở lại Hạ Thương.” Vân Khởi tuy rằng đang bị thương, nhưng không phải đến mức không thể đánh thắng được cô. Cô không thể bắt huynh ấy, cũng không nghĩ thừa nước đục thả câu.

Nếu Vân Khởi có thể thoát được, đều là do tạo hóa cả. Còn nếu Vân Khởi bị người khác bắt được, đó là do số mạng của hắn. Điều có thể làm, chỉ có thể như vậy mà thôi.

15 Comments

  1. hí hí, xem chầm chậm từ sáng cho đến h cũng tới chương này :”>

    thế là truyện nhà bạn mình cày hết rồi =))

    đây là truyện cổ đại đầu tiên mình đọc, mình thì ko thích cổ đại, xuyên ko, với võng du cho lắm, toàn đọc hiện đại thôi. Nhưng bộ này hay quá :”>, dễ thương :((

    thanks bạn😡

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s