Phóng Vương gia ==Chương 46.1==

Chương 46 : Thân thế

Trong phòng một mảnh yên tĩnh, Vân Khởi không hề nói gì, chỉ ngồi đó nhìn Ngư Ấu Trần.

Ngư Ấu Trần bị Vân Khởi nhìn đến mất tự nhiên, lấy tay gãi đầu, nhắc nhở, “Nếu Quân Vô Nặc trở về, huynh nếu muốn chạy cũng không được.”

Ánh mắt Vân Khởi khẽ chớp, “Hắn là người của triều đình, phải không ?”

“Vân Khởi, huynh không lưu lại nơi này nữa.” Vân Khởi đã thừa nhận mình là gian tế, đồng nghĩa với việc Vân Khởi và cô giờ đã đối địch với nhau.

“Với huynh mà muội cũng không nói thật sao ?” Sự tuyệt tình của cô làm hắn khó chịu, cô biết hắn là gian tế thì đã trở mặt vậy sao ?

Không đợi Ngư Ấu Trần mở miệng, hắn đứng dậy, đến gần cô nói, “Nếu huynh nói, huynh và muội đều là người Đông Đan, muội có tin không ?”

“Huynh nói bậy bạ gì vậy ?” Ngư Ấu Trần lui về sau vài bước, cảnh giác nhìn hắn. Hành động gần đây của Vân Khởi rất lạ, không giống như Vân Khởi mà cô đã từng quen, mà lời lúc nãy huynh ấy nói, đúng thật là buồn cười.

“Huynh không nói bậy, tên thật của huynh là Nam Cung Vân Khởi.” Hắn gằn từng tiếng nói, ánh mắt nhìn thẳng cô, “Ở Đông Đan, Nam Cung là thế gia vọng tộc, vì có công xây dựng đại nghiệp nên địa vị rất cao. Nhưng đến một ngày thế hệ Nam Cung gặp chuyện không may… trong gia đình Nam Cung lúc đó có một đứa con gái, lúc đó bị mất tích, tên gọi là Nam Cung Vân Mị.”

Câu cuối cùng như một nhát dao đâm vào tim Ngư Ấu Trần. Cô đoán Vân Khởi và mẹ có quan hệ sâu xa, dù sao ở Hạ Thương, họ Nam Cung này cũng không nhiều, nhưng lại không ngờ lại có liên quan đến dòng họ Nam Cung ở Đông Đan.

“Chẳng qua chỉ là trùng hợp mang họ Nam Cung thôi, mẹ muội làm sao có thể là người Đông Đan chứ ? Nếu đây là mục đích huynh đến đây, ta khuyên huynh hãy lập tức đi đi, nếu không….”

Nếu không, cô chỉ sợ mình nhất định sẽ ra tay bắt Vân Khởi.

Vân Khởi vẫn chưa từ bỏ ý định của mình, từ tốn nói, “Lúc ấy huynh 6 tuổi, trước khi mẹ muội mất tích, huynh đã gặp qua bà ấy.” Nói xong, ánh mắt hắn càng thêm chắc chắn, “Bốn năm trước, khi huynh mới đến Hạ Thương, muội lúc đó đang cưỡi ngựa trên đường ở Kinh Châu, huynh liếc mắt một cái liền nhìn thấy muội, muội và mẹ muội rất giống nhau.”

Ngư Ấu Trần hoảng loạn, cha mẹ cô chưa từng nói qua điều này, ngay cả Nhị nương cũng chưa từng nhắc đến, cho nên cô không tin những gì Vân Khởi nói, nhưng mà Vân Khởi cũng không giống như đang nói dối.

Nhìn thấy trên tường có treo thanh kiếm, cô bước qua đó, tuy nhiên tay còn chưa chạm vào vỏ kiếm, thì giọng nói của Vân Khởi vang lên ở phía sau, “Xin lỗi muội.”

Gáy sau của cô bị cái gì đó đánh thật mạnh vào, Ngư Ấu Trần cảm thấy đầu óc choáng váng.

Xin lỗi cái quái gì ! Vân Khởi chết tiệt, dám đánh lén cô.

10 Comments

  1. Họ hàng xa đây mà, bên Trung vẫn lấy nhau ầm ầm đấy, bên mình thì kiêng kị thôi. Lâu lắm ko vô phá nàng nha, mấy hôm nay mắc học thi mờ. Nhanh post típ nhá, ta ngóng à. Thanks.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s