Lão Công == Part 7.2 ==

Cuối cùng cũng giải quyết xong quần áo, nhưng lúc cô đi ra khỏi trung tâm thương mại thì nhìn thấy một phụ nữ trung niên đang đuổi theo cái gì đó trên đường lên mà lúc ấy lại có chiếc xe tải đang lao đến.

“Cẩn thận!” Ôn Gia Hinh bỏ đống túi trên tay mình xuống đất, lao đến kéo người phụ nữ đó vào lề, tuy rằng hai người may mắn không bị sao cả, nhưng lúc xe tải chạy qua giẫm phải vũng nước, làm nước bắn tung tóe lên váy cô, làm dơ hết chiếc váy.

“Tiểu thư….” Người phụ nữ áy náy vì Ôn Gia Hinh cứ bà mà làm dơ hết cả chiếc váy, vội vàng ân cần hỏi han, lo lắng Ôn Gia Hinh bị thương, “Cô có bị sao không?”

“Tôi không sao.” Cô vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng vui mừng vì hai người không bị gì, “Dì à, dì qua đường phải nên coi chừng xe, rất nguy hiểm đó.”

“Xin lỗi, tôi chỉ muốn lấy lại món đồ này thôi.” Người phụ nữ trung niên vẻ mặt xin lỗi, bà cúi xuống coi chiếc nhẫn kim cương rất chói mắt, “Đây là nhẫn kết hôn mà chồng tôi tặng cho tôi, lúc nãy không cẩn thẩn làm rớt, nên tôi nhất thời nóng vội mới….”

Nghe vậy, Ôn Gia Hinh cũng không trách bà nữa, dù sao nhẫn kết hôn cũng rất quan trọng, lo lắng là lẽ đương nhiên.

Giọng nói của cô cũng dịu xuống, “Dì, lần sau nên cẩn thận hơn, nhẫn kim cương tuy rằng rất quý, nhưng mà mạng của mình cũng quý hơn.”

“Tôi biết tôi biết.” Người phụ nữ nắm tay cô, trìu mến nói, “Thực xin lỗi, làm cả người cô bị dơ hết, đều là do lỗi của tôi. Đằng trước có cửa hàng quần áo, tôi mua lại cho cô bộ quần áo khác.”

“Không cần đâu, đây chỉ là chuyện nhỏ, dì không cần phải cảm thấy áy náy đâu.” Thấy người phụ nữ lo lắng, cô ôn nhu cười.

Mẹ cô mất sớm, thấy vẻ mặt lo lắng của người phụ nữ này, cô cũng cảm thấy ấm áp, nhưng dù sao cũng là người xa lạ, cũng chỉ có thể quan tâm qua vài lời nói vậy thôi.

Cô nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ hẹn với Quý Tiệp, nếu đến muộn chắc chắn ba mẹ anh sẽ có ấn tượng không tốt với cô.

“Dì, tôi còn có chuyện phải đi trước, dì nhớ lần sau qua đường phải cẩn thận.” Cô vội vàng chào đối phương, sau đó đi đến bãi đỗ xe, cũng nhanh chóng thay lại bộ quần áo cũ. Quên đi, tuy rằng bộ đồ này không phải đẹp gì, nhưng dù sao cũng đỡ hơn chiếc váy bị dơ này.

Cô nhanh chạy xe đến Quý gia, Quý Tiệp đã đứng sẵn ở cửa chờ cô.

Thấy xe cô đến, anh cảm thấy yên tâm, “Còn tưởng rằng em khẩn trương nên bỏ trốn rồi chứ, trên đường đi không có chuyện gì xảy ra chứ?”

“Không có gì cả.” Cô không nói với anh chuyện luýc nãy, sợ anh lo cho cô.

Anh mở cửa cho cô xuống xe, nắm tay cô nói, “Không có việc gì là anh yên tâm rồi, ba mẹ anh vừa trở về là nói muốn gặp em, nhưng chiều nay anh có bữa tiệc quan trọng phải tham dự, không thể ở lại đây với em.” Vốn hai người cùng nhau đến công ty làm việc, nhưng bởi vì đám phóng viên chết tiệt đó đăng tin tùm lum, sợ cô bị bọn họ làm phiền nên anh mới kêu cô nghỉ ở nhà vài ngày.

“Em không sao đâu, anh cứ lo việc của mình đi, đúng rồi, ba mẹ anh sao đột nhiên về nước vậy? Là vì chuyện báo chí đăng sao?” Cô lo lắng đây là bữa tiệc Hồng Môn Yến.

Thấy cô hồi hộp, Quý Tiệp cười trấn an cô, “Em không cần lo lắng như vậy, không phải người ta nói con dâu xấu thì cũng phải gặp ba mẹ chồng đó sao!”

“Quý Tiệp, anh dám nói em xấu xí hả?” Cô tức giận đấm vào ngực anh, cũng vì lời nói đùa của anh mà cô cảm thấy thoải mái hơn.

Anh ôm cô vào lòng, bàn tay to véo má cô, “Anh nào dám chê vợ anh xấu chứ! Nếu không thì em lại sẽ nguyền rủa anh rất ác độc… Được rồi, đừng khẩn trương quá, ba mẹ anh rất hiền, hôm nay chủ yếu là muốn gặp mặt ăn bữa cơm với em thôi.” Hai người sóng vai đi vào trong nhà, Ôn Gia Hinh rốt cuộc cũng có tâm trạng đùa giỡn với anh, “Nếu ba mẹ anh phản đối chuyện chúng ta, anh có làm như báo chí nói bỏ trốn với em không?”

Nghe xong, anh cười ha ha, “Được, nếu bỏ trốn, chúng ta lại đi Thụy Sĩ.”

Sự hài hước của anh cuối cùng cũng diệt đi sự bất an trong lòng cô, lúc hai người bước vào phòng khách, nhìn thấy ba mẹ Quý Tiệp mà Ôn Gia Hinh giật nẩy người.

Ăn tối xong, Quý Tiệp và Ôn Gia Hinh cùng đi dạo trong vườn hoa, hai người lẳng lặng ngồi xuống xích đu ngắm bầu trời đêm đầy sao.

“Rốt cuộc em có ma lực gì vậy? Sao cả nhà anh ai cũng thích em?” Quý Tiệp giả vờ thở dài, “Trước kia ông ngoại anh coi em như là bảo bối, giờ ba mẹ anh cũng rất thích em, thật sự là không công bằng, anh mới là con ruột của họ mà.”

Cô bật cười, bộ dạng làm nũng của anh quả thật rất đáng yêu!

13 Comments

  1. Đấy, làm việc thiện luôn được trời thương đấy nhá. Có bác nào cần giúp gì ko nhể? Làm việc thiện mà kiếm được 1 anh đep giai, thương mình như thế ta cũng muốn. Thanks.

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s