Phóng Vương gia ==Chương 46.3==

Cô im lặng không nói gì, Vân Khởi nghĩ lần đầu cô đến đây còn lạ lẫm nên có chút hoảng sợ, cũng không thúc ép cô, nói, “ Muội cứ ăn đi, huynh sẽ nói Cd qua đây trò chuyện với muội, tiện thể để hai người thân với nhau hơn. ”

Hắn nghĩ nghĩ rồi nói tiếp, “ Huynh biết muội sẽ nhớ Kinh Châu, nhưng từ từ rồi cũng sẽ quen thôi. Dù sao nơi này cũng chính là quê hương của muội, còn về phần cha muội, huynh sẽ nói với Hoàng Thượng tạm ngừng chiến với Kinh Châu, huynh nghĩ người sẽ nể mặt ông ngoại muội mà không từ chối. ”

Này, chẳng phải này coi như uy hiếp sao ? Nếu cô không ngoan ngoãn ở lại, huynh ấy sẽ phát binh ?

Hơn nữa, cho dù huynh ấy không phát binh, cha cô biết cô đang nằm trong tay địch, tuyệt đối sẽ không mặc kệ. Nếu cô không sớm thoát khỏi đây, chỉ sợ hai bên sẽ xảy ra hỗn chiến.

“ Cơm nước xong muội có thể ra ngoài đi dạo chứ ? ” Cũng không sợ Vân Khởi nghi ngờ mình, cô nói thẳng.

Vân Khởi cũng không từ chối, “ Cũng được, huynh cùng muội đi dạo. ”

Sau khi ăn xong, Vân Khởi quả nhiên theo lời cùng cô đi dạo xung quanh. Chỗ này cũng không khác mấy so với quân doanh ở Kinh Châu, dựa vào số lượng lều quân doanh, lần này bọn họ mang đến không dưới 5 vạn binh mã.

Theo yêu cầu của cô, Vân Khởi dẫn cô đến gần vùng chiến trường, nơi đó có thể nhìn thấy biên giới thành Kinh Châu. Cô âm thầm nhớ cách bố trí quân doanh của họ, Vân Khởi không biết có phát hiện điều này không nhưng hắn cũng không quan tâm nhiều, trực tiếp dẫn cô xem binh lính thao luyện.

Quân kỷ Đông Đan rất nghiê, quân lính tuần tra cũng rất đông, muốn chạy trốn không phải là chuyện dễ. Ngư Ấu Trần trong lòng suy tính thì đã thấy một binh lính mang phong hàm đến, nói nhỏ vào tai Vân Khởi, “ Đại nhân, nước Hạ Thương đưa chiến thư đến, yêu cầu chúng ta giao Ngư cô nương ra nếu không ngày mai sẽ lĩnh binh ứng chiến. ”

Tuy rằng tên lính đó nói rất nhỏ, nhưng Ngư Ấu Trần hoàn toàn nghe được hết, trong lòng thoáng khẩn trương cùng vui mừng. Vui mừng vì cha cô đến cứu cô, khẩn trương là vì lần này Đông Đan có chuẩn bị mà đến, binh mã thành Kinh Châu cũng chỉ khoảng ba vạn, huống chi Vân Khởi biết rất rõ tình hình trong quân doanh của cha cô, nếu thật sự xảy ra chiến tranh, cha cô mới chính là người thiệt thòi.

Vân Khởi nhận phong hàm, nói với binh lính kia, “ Truyền lệnh xuống, toàn quân chuẩn bị ứng chiến. ”

Ngư Ấu Trần vừa nghe, nóng nảy nói, “ Huynh hứa sẽ không giao tranh với cha muội. ” Mặc dù cô biết rõ không nên tin lời Vân Khởi, nhưng ít nhất cũng phải để cô có thời gian trốn đi chứ !

“ Huynh sẽ giữ lời hứa. ” Vân Khởi nắm chặt phong hàm trong tay, ánh mát đằng đằng sát khí, “ Nhưng chiến thư này không phải của cha muội. ”

Cha cô là thống soái tam quân, không phải cha cô thì còn ai vào đây nữa ? Ngư Ấu Trần nhíu mày suy nghĩ, cô chợt giật nảy mình, chẳng lẽ là Quân Vô Nặc ?

Đúng rồi, ở thành Kinh Châu này người có thể trực tiếp hạ chiến thư ngoài cha cô còn có Quân Vô Nặc. Hơn nữa, hắn từ lâu đã âm thầm bố trí mọi việc,nếu có hắn tương trợ, trận chiến này chưa chắc gì đã thất bại.

Cô biết cô thường xuyên gắt gỏng với hắn, nhưng cô đối với hôn sự này cũng có chút chờ mong, hơn nữa quan hệ hai người lúc đó cũng đã tốt hơn nhiều, nhưng đùng một cái mọi chuyện đều vỡ lẽ, thì ra hắn gạt cô, từ đầu đến cuối đều lừa cô, làm sao cô có thể chịu được ?

Tuy thế, lúc này đây biết hắn vì mình ứng chiến, trong lòng cô quả thật rất vui. Trận chiến này vốn không thể tránh được, giao tranh chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, nhưng hắn sẽ không có chuyện gì chứ ?

Có lẽ vì hắn đã lo lắng cho mình, sau khi trở về cô sẽ cố gắng hòa hợp với hắn hơn.

13 Comments

  1. Em cảm thấy là VK quá sức tự tin đi, nói thích NAT nhưng thật ra ko màn gì đến suy nghĩ của NAT cả.
    Còn chị NAT thì bó tay luôn, tính ra QVN cũng ko có nói dối, anh ấy chưa từng nói mình ko biết võ công, về phần thân thế thì là chưa nói hết, cái này ko tính là nói dối nhỉ :”>, vậy mà cứ nói anh ấy nói dối.
    Em có đọc qua 1 đoạn bản vietphrase, hình như sau trận này QVN bị thương rất nặng :(.

  2. Hí hí, hôm nay nàng xì poi nhiều thế nhở. Thanks. Tác giả này chuyên viết truyện kiếm hiệp xưa hay sao ấy, phần về tiến triển tình cảm cứ khô khan sao sao ấy nhỉ, hay là chưa tới giai đoạn phát triển đó? Huh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s