Lão Công == Part 7.6 ==

Thật ra mấy bộ quần áo của cô đều cùng một kiểu cả, đều là áo sơmi váy đen, ở nhà thì cô chỉ mặc quần áo đơn giản thoải mái, nếu có trường hợp đặc biệt như liên hoan sinh nhật hay tiệc tùng gì đó thì cô mới diện lên, mà Quý Tiệp lại là người trọng hình thức, anh luôn không vừa lòng cách ăn mặc của cô, cũng giống cái cà vạt kia vậy.

Cô đã chuẩn bị tâm lý trước khi dọn về sống chung với anh, hai người đương nhiên cũng có thói quen sinh hoạt khác nhau, cần phải có thời gian để thích ứng, nhưng dù sao cô và anh đều sinh trưởng trong hoàn cảnh khác xa nhau, mà hai người lại yêu nhau quá nhanh, cô càng nghĩ càng thấy hai người có nhiều điểm bất đồng.

Giống như việc giặt và mặc quần áo vậy, lúc về nhà cô thì thích ăn cơm trước tắm rửa sau, anh thì lại thích tắm rửa trước ăn cơm sau, chỉ việc nhỏ này thôi hai người đã khác nhau.

Chuyện công thì cô còn có thể nghe lời anh, chuyện tư thì đôi khi cô vẫn phải nhường nhịn anh, vì cô không muốn mấy chuyện nhỏ nhặt này làm ảnh hưởng tình cảm hai người, nhưng có chuyện mặc quần  áo này cô lại không thể nào nghe theo anh được, cô không muốn mình như con búp bê cam chịu để người ta đặt đâu ngồi đó.

Đến công ty, Quý Tiệp đi thẳng vào văn phòng, xoay người nói với cô, “À đúng rồi, tối nay chúng ta đến nhà hàng mới mở ở ngã tư gần nhà ăn cơm đi!”

Vừa mới mở máy vi tính, Ôn Gia Hinh do dự một lúc, có chút khó xử, nói, “Ngày mai chúng ta đi được không? Hôm qua đồ ăn còn thừa, tủ lạnh cũng còn chút đồ ăn, tối nay chúng ta ở nhà nấu ăn đi.”

“Ừ, vậy cũng được, anh làm việc đây.” Anh đáp lại  rồi đi vào phòng.

Cô biết anh tuy rằng nói vậy, nhưng thực chất trong lòng lại mất hứng, trước kia anh làm gì đều cũng tùy hứng, anh không ăn đồ ăn để qua đêm, vì cô nên anh cũng nhẫn nhịn.

Có đôi khi cô nghĩ có thể một ngày nào đó hai người vì điều này mà cãi nhau, chắc hẳn lòng anh cũng sẽ giống như cánh cửa phòng này, cũng đóng chặt lại?

Ôn Gia Hinh đột nhiên cảm thấy hơi mật, không biết là do cơ thể cô mệt mỏi hay là lòng cô nữa, dạo gần đây cô hay bị chóng mặt.

“Gia Hinh, sắc mặt cô sao xanh xao vậy, bị bệnh hả?” Nhân viên giao văn kiện phòng kế hoạch-Tiểu Mẫn, lo lắng hỏi cô, đưa tay sờ trán Ôn Gia Hinh, “Nếu không khỏe thì đi khám bác sĩ đi.”

Ngoại trừ chuyện chung đụng, cô dạo gần đây cảm thấy rất mệt mỏi, công ty lại liên tục có hợp đồng mới, nhiều ngày liền cô và Quý Tiệp phải tăng ca đến tận khuya mới về nhà.

“Cô mà không đi khám bệnh, coi chừng mai mốt lại lòi ra thêm bệnh là càng mệt thêm đó….. Cô nha, cả người cứ lờ đờ buồn ngủ, y như lúc chị phó phòng kế hoạch chúng tôi có thai vậy đó.”

“Có thai?”

“Đúng vậy, cô không biết mấy triệu chứng này sao, lại đây tôi kể cho nghe….”

Phải rồi, MC (tự hiểu á :”>) tháng trước của cô là khi nào? Mấy ngày nay quá bận cô cũng quên khuấy đi, MC của cô tháng này hình như đã trễ, cô chẳng lẽ đã có thai?

Cô không biết Tiểu Mẫn đã đi lúc nào, bởi vì thần trí rối loạn, cô không chú ý chuyện xung quanh, nhưng công việc bề bộn lại làm cô không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Có lẽ do cô suy nghĩ quá nhiều thôi, áp lực công việc và hoàn cảnh công việc khiến MC của cô đến trễ, nói không chừng dăm ba ngày nữa sẽ có, cô không cần phải lo lắng như vậy.

10 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s