Lão Công == Part 8.1 ==

Chương 8:

Trong phòng họp lúc này im lặng như tờ, không khí rất áp bách, Quý Tiệp tức giận nhìn duy nhất một người đang đứng.

Sắc mặt của tổng giám đốc đã cực kỳ khó chịu, người đứng thì cả nuốt nước miếng, hít thở sâu của không dám, những người khác không ai dám lên tiếng cả, Ôn Gia Hinh ngồi bên cạnh Quý Tiệp cũng toát mồ lạnh vì quản lý Từ. Bởi vì ông làm việc tắc trách, làm cho công ty tổn thất mấy trăm vạn tệ, cũng khó trách tổng giám đốc lại nổi trận lôi đình. Nhưng nguyên nhân làm Quý Tiệp bực tức không hẳn là vì điều này, lần này phòng kinh doanh nghĩ ra được kế hoạch nới, nhưng lại đối thủ cạnh tranh tuyên bố trước, làm Lôi Dương cũng tốn thất không ít.

Tổn thất không chỉ có tiền bạc, mà còn có danh dự nữa, nếu bọn họ lúc đó cũng công bố kế hoạch này, chẳng khác gì sao chép của người khác, ảnh hưởng tới thanh danh của công ty.

Thương trường cũng tàn khốc như chiến trường vậy, đây là đạo lý ngàn năm không thay đổi.

Ầm! Quý Tiệp nghiêm mặt cầm bản báo cáo đập mạnh xuống bàn, trên mặt có chút châm chọc, “Thứ này đối với công ty đã vô dụng, từ ngày mai ông không cần đi làm nữa.”

“Tổng giám đốc.” Quản lý Từ lo lắng nói, “Tôi thật có lỗi khi làm công ty tổn thất, nhưng tôi thề là do nội gian làm, cho nên bản kế hoạch mới bị trộm, tuyệt đối không phải tôi làm.”

Quý Tiệp hoàn toàn không để ông ta có cơ hội giải thích, chỉ đẩy ghế đứng lên, “Tan họp!”

Anh xoay người đi thẳng ra cửa, quản lý Từ đi theo phía sau nhìn như sắp khóc đến  nơi, “Tổng giám đốc, xin ngài cho tôi một cơ hội.”

“Ôn thư ký, chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp chiều nay đi.” Anh bước nhanh ra cửa, căn bản không để ý người đang khóc tang đằng sau.

“Quý tổng.” Ôn Gia Hinh nhịn không được gọi anh, “Ngài nên nghe quản lý Từ giải thích đã, có lẽ chuyện này còn ẩn tình.”

Nói thật, cô không nên nhúng tay vào chuyện này nhưng cô thấy quản lý Từ nói không sai, nếu công ty có nội gian, vậy thì đuổi việc ông ta thì quá có lợi cho tên nội gian đó, cần phải giải quyết chuyện này cặn kẽ mới là quan trọng, cô chỉ muốn nhắc nhở Quý Tiệp đừng vì nóng giận nhất thời mà xem nhẹ mọi chuyện.

Thấy anh dừng lại, nhưng không quay đầu nhìn cô, cô cố lấy dũng khí nói lại lần nữa, “Quản lý Từ không có lý do gì ngốc đến nỗi tự mình dâng bản kế hoạch cho người khác, nếu đối phương đưa ra điều kiện rất tốt, thì người bị tình nghi nhiều nhất sẽ là ông ấy, ông ấy cũng sẽ không xuất hiện ở đây để ngài trách mắng, có thế thấy được chuyện ông ấy nói có nội gian là thật.”

Một lúc sau, Quý Tiệp quay đầu liếc nhìn cô, giọng nói vẫn lạnh lùng, “Ôn thư ký, hình như cô rất thích chỉnh đốn quyết định của tôi thì phải?”

Mấy lời này hoàn toàn là mỉa mai, cô làm sao mà không hiểu chứ.

Không muốn lo chuyện không đâu nữa, cô cũng không nói thêm gì, buồn bực đi theo anh trở lại văn phòng.

Vốn trong người cảm thấy không khỏe, ngủ lại không đủ giấc, miệng cũng chán ăn, cô định cùng anh chiều nay đến bác sĩ khám xem sao, nhưng vừa nãy lại xảy ra chuyện của quản lý Từ, làm cô không thể nào miệng được, mắc công lại bị nói là công tư không phân minh, đành phải chờ tối nay rồi mới nói chuyện với anh.

Cô càng ngày càng cảm thấy việc hai người sống chung là quá vội vàng, hai người càng lúc càng xa cách, vì ngày ngày ở chung với nhau nên ít nhiều cô cũng cảm thấy một chút thay đổi của đối phương, nhưng khi ôm anh, cô lại cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều.

Trước kia nếu cô có gì đó bất thường, anh sẽ nhìn ra ngay, hiện tại sắc mặt cô tái nhợt đến đồng nghiệp còn phát giác, thế mà anh hoàn toàn không chú ý gì cả.

Chỉ có một điều duy nhất không bao giờ thay đổi….

Điện thoại nội tuyến vang lên, Ôn Gia Hinh liền bắt máy, “Đúng vậy, thật xin lỗi, tôi lập tức vào xử lý ngay.”

Chỉ có một điều không thay đổi chính là tật soi mói, khó chịu của anh!

19 Comments

  1. hwa bạn chờ ko thấy chap mới, bấn chết luôn nên đi đọc cv rồi =))

    mặc dù bạn biết trc chiệng rì cơ mà bạn thích bạn P edit lại để đọc thâu =)) :X

  2. Thanks. Anh ko dịu dàng với chị, ko nhường chị, vắng vẻ chị, chị cứ việc đem bảo bối đi, đừng thèm cho anh biết, đảm bảo cả nhà anh hùa lại mắng anh xói trán, có khi còn đuổi anh ra đường luôn ấy chứ.

  3. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s