Lão Công == Part 8.3 ==

Quán bar Ám Dạ Hoàng Tộc, vẫn đông khách như ngày nào.

Bởi vì gần đây công việc quá bận rộn nên Quý Tiệp cũng đã lâu không cùng bạn bè uống rượu trò chuyện.

Tuy rằng tối nay Gia Hinh lỡ hẹn làm anh có chút mất hứng, nhưng cũng không sao, dù gì ngày mai anh cũng hứa sẽ dẫn cô bệnh viện.

Anh và Đinh Dục Thần cùng nhau uống rượu, sau đó thì gặp những bạn bè làm ăn của anh, cả đám người cùng tụ họp nói chuyện rất vui vẻ.

Mọi người ai nấy đều nói cười thật vui, sau khi làm việc vất vả ở công ty, bọn họ ai nấy đều chọn những hoạt động giải trí về đêm như thế  này để giải tỏa áp lực.

Đinh Dục Thần luôn giữ hình tượng một lãng tử nhà giàu, cứ hễ thấy người đẹp nào trong quán bar, anh ta liền lần mò đến làm quen với họ, chọc cho mấy cô gái đó cười thì anh ta lại tiếp tục tung chiêu kế tiếp.

“Sở khanh.” Người kế nghiệp đời thứ ba của tập đoàn Mỗ thị vừa tao nhã uống ly rượu brandy vừa tức giận liếc Đinh Dục Thần.

“Mình chỉ khen dáng người cô ta đẹp thôi.” Đinh Dục Thần trở lại chỗ ngồi của mình, cười một cách tự mãn, ánh mắt thoáng nhìn sang Quý Tiệp đang trò chuyện rất vui vẻ. Đinh Dục Thần ho nhẹ một tiếng, vươn chân dài đá Quý Tiệp một cái, “Mình nhớ rõ hình như cậu cùng ai kia bỏ trốn rồi thì phải? Mình coi tạp chí thì mới biết thì ra người cùng cậu bỏ trốn lại là người quen của mình nữa chứ.”

Quý Tiệp cười khẽ, nâng ly rượu lên uống, “Mình và Gia Hinh không có bỏ trốn.”

Chuyện này cũng lùm xùm một thời gian, anh muốn đăng báo giải thích nhưng Gia Hinh lại nói những chuyện tàm xàm này dần dần mọi người cũng sẽ quên mà thôi.

“Gia Hinh? Thật sự là Ôn Gia Hinh sao? Rốt cuộc cậu cũng đeo đuổi được cô gái đó rồi sao?”

Quý Tiệp lộ ra nụ cười tự phụ, cũng vươn bàn tay to ra, “Nhắc mới nhớ, cậu cũng nên lấy 1000 tệ ra đi!”

“Gì? Đừng đùa chứ, chỉ có một ngàn tệ thôi mà Quý đại thiếu gia đây cũng để tâm sao?”

“Một ngàn tệ chả là gì với mình cả, nhưng tùy thuộc vào đó là tiền của ai thôi, nói không chừng về nhà mình còn đóng khung trên lên tường nữa.” Một tay Quý Tiệp đặt ở vai đối phương, tươi cười âm hiểm, nửa đùa nửa thật nói, “Thua thì phải chịu thua, đây mới là đàn ông chân chính, đừng suy nghĩ nhiều nữa.”

Đinh Dục Thần bực tức la lên, “Chứng cớ đâu? Mình làm sao biết cậu có thật là đeo đuổi được cô tay hay không chứ? Cô ta là thư ký của cậu, cũng có thể là do suốt ngày ở cạnh cậu nên mọi người mới hiểu lầm đó thôi.” Đinh Dục Thần không cam lòng, anh ta nổi tiếng là tình thánh vô địch thủ, chỉ cần nhắm trúng người con gái nào, thì không ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta được, chỉ duy nhất Ôn Gia Hinh là ngoại lệ.

Nếu Quý Tiệp thật sự đeo đuổi được cô ta, thì anh bại trong tay Quý Tiệp cũng không sao, điều kiện của bạn anh cũng rất tốt, nhưng chỉ là anh không phục.

“Dục Thần, chẳng lẽ cậu thua rồi nổi nóng đó chứ? Hình chụp tụi mình hôn môi nhan nhản trên mặt báo, chẳng phải đã quá rõ ràng đó sao.” Quý Tiệp cố tình trêu chọc.

“Lúc trước cậu chính miệng nói sẽ có cách khiến cho cô ta yêu cậu, cũng chủ động tỏ tình với cậu, trừ khi cậu chứng minh được điều đó, nếu không mình sẽ không nhận thua.” Đinh Dục Thần cố ý khó dễ Quý Tiệp, mấy chuyện trai gái này, rất khó chứng minh.

Quý Tiệp khẽ lắc đầu, di động đúng lúc vang lên, màn hình ngoài hiện lên hình anh và Ôn Gia Hinh ôm nhau thắm thiết, đầu tựa vào nhau.

Mọi người cố ý trêu chọc anh và cô quá tình tứ, mặc cho đám người này tiếp tục ngồi đó cười giỡn, anh tiếp điện thoại, bên kia truyền đến giọng của Ôn Gia Hinh.

“Sao anh chưa về nữa? Nãy giờ em ở nhà chờ anh.”

“Anh và bạn bè đi uống chút rượu thôi, anh sẽ về hơi trễ, em cứ ngủ trước đi, không cần chờ anh.”

Lúc này, một trong đám người đó liếc mắt ra ám hiệu, Đinh Dục Thần liền cố ý nói thật to, “Chúng ta đoán thử đi, Quý đại thiếu gia đây có một bà quản gia rất nghiêm khắc, thế nào lát nữa cũng về trước cho xem.”

Cả đám cùng cười thật to, Quý Tiệp tức giận trừng mắt nhìn bọn họ. Anh thực nghi ngờ Đinh Dục Thần có phải cốt đàn bà hay không, sao lại nhiều chuyện quá vậy?

“Bạn hả? Bạn nào vậy? Em có quen không?” Ôn Gia Hinh nghe tiếng ồn bên chỗ Quý Tiệp, còn có tiếng nhạc, tiếng con gái nữa, lòng cô nhất thời thắt lại.

“Chỉ là bạn làm ăn thôi, em cũng không quen biết họ đâu, được rồi, không phải em nói mệt sao? Vậy đi ngủ sớm đi, đừng lo lắng.” Không muốn cô nghe được mấy lời châm chọc của đám người này nữa, anh tự động cúp điện thoại trước.

13 Comments

  1. đừg có nói là ngay từ đầu vì cá cược mới cưa chị í nha dù sau nì có thươg thiệt thì cũg tổn thươg con gái lém đó,mí cháp gần đây seo e hem ưa QT tẹo nèo >”<

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s