Phóng Vương gia ==Chương 48.2==

Lệ từ mắt cô chảy xuống khiến Vân Khởi dừng lại động tác, hắn nhìn cô một lúc sau đó tựa vào cái cổ trắng mềm nhẵn của Ngư Ấu Trần, cuối cùng hắn cũng không đành lòng ra tay, nửa uy hiếp nửa dụ dỗ nói, “ Đừng khóc, huynh sẽ đối xử tốt với muội, huynh sẽ cho muội biết huynh không thua kém hắn, hắn cho muội những gì, huynh cũng có thể, huynh sẽ giúp muội quên đi hắn. ”

Hắn nâng tay lau nước mắt của Ngư Ấu Trần, nhưng lại không thể nào lau cạn được nước mắt của cô. Hắn cúi đầu, hôn thật nhẹ vào khóe mắt của cô, lòng đau xót khôn cùng.

Hắn chưa bao giờ nghĩ đối xử với Ngư Ấu Trần như thế, nhưng giờ phút này, hắn chỉ muốn cô phải là của hắn. Hắn chẳng sợ sau này cô sẽ hận hắn đến cỡ nào, hắn sẽ dùng hành động để hóa giải hận ý trong lòng cô. Nhưng như vậy chẳng phải đã vụt mất cô sao ?

Hắn hôn như vũ bão, hôn lên má lên tóc lên mắt Ngư Ấu Trần. Hắn cứ hôn như thế khiến Ngư Ấu Trần hoảng sợ, trong lòng đau đớn, nước mắt càng tuôn ra như suối.

Thân thể tuy rằng không thể động đậy được, nhưng cô vô số lần vận nội lực để giải huyệt đạo, lúc cô tưởng chừng mọi thứ đều tuyệt vọng cả thì đột nhiên bên ngoài lều có tiếng bước chân vội vã, lớn tiếng nói, “ Bẩm đại nhân, có chuyện không hay rồi, kho lúa…. Kho lúa đã bị cháy… ”

Vân Khởi lập tức dừng lại động tác đứng dậy, bình định hơi thở rồi mới hỏi, “ Sao lại như vậy ? ”

Người bên ngoài đáp, “ Kho lúa bên kia đột nhiên có lửa bùng lên, hiện tại mọi người đang cố gắng dập tắt, thuộc hạ không dám chậm trễ liền đến báo ngay cho đại nhân biết. ”

Vân Khởi quay đầu nhìn Ngư Ấu Trần, kéo vạt áo lạicho cô, nói, “ Muội ngủ trước đi, huynh sẽ quay lại ngay. ”

Nói xong, hắn vội vàng đi ra ngoài, cuối cùng cô nghe hắn bảo binh linh canh phòng nghiêm ngặt nơi này.

Nghe tiếng bước chân hắn dần xa, Ngư Ấu Trần thoáng thở phào, tuy rằng không biết chính xác đang xảy ra chuyện gì, nhưng cũng coi như là tạm thời thoát khỏi nguy hiểm. Chỉ hy vọng Vân Khởi đừng trở về nhanh quá, hiện giờ cũng đã nửa đêm, chỉ cần kiên trì một tí, toàn quân của cha cô sẽ đến cứu cô.

Trận hỏa hoạn không lớn lắm, nhờ mọi người chung tay hợp lực rất nhanh liền dập tắt. Nhưng trong một đêm hai lần bị tập kích, sĩ khí binh lính cũng có chút suy giảm, huống chi trận hỏa hoạn này cũng không phải là vô ý.

Chẳng lẽ là do Quân Vô Nặc làm ? Vân Khởi có chút căng thẳng, hắn dám đơn phương độc mã lẻn vào Đông Đan lúc đêm khuya sao ? Điều này không có khả năng, cho dù hắn có bản lĩnh đến cỡ nào, làm sao có thể qua mặt được bọn thị vệ, còn lặng yên không một tiếng động phóng hỏa kho lúa ?

Tuy nhiên, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất mà thôi. Vì vậy Vân Khởi lập tức truyền lệnh xuống dưới, toàn quân tăng cường phòng vệ.

Thấy sắc mặt hắn âm trầm trở lại lều, thần kinh Ngư Ấu Trần lại lần nữa căng thẳng, trận hỏa hoạn này không thể giữ chân hắn quá lâu.

Vân Khởi ngồi bên mép goường, đang muốn lấy tay cởi áo, thì bên ngoài lều đột nhiên có tiếng chân bước đến, nhưng không có thông truyền gì đã đi thẳng vào bên trong.

Mắt Ngư Ấu Trần nhìn về phía lối ra vào, bỗng nhiên cô cảm thấy Quan Thế Âm Bồ Tát quả thật hiển linh cứu khổ cứu nạn.

“ Tiểu Dung ? Muội đến đây làm gì ? ” Tay Vân Khởi đang cởi áo dừng lại, có chút xấu hổ nhìn Cảnh Dung, giọng điệu cũng có chút bực tức.

Cảnh Dung lại không ý thức được mình đến không đúng lúc, vuốt nhẹ cái trán đang băng bó, dịu dàng cười, “ Thật tốt quá, cuối cùng cũng tìm được người rồi. Nam Cung đại ca, muội xin lỗi, đều do lỗi của muội, nếu không phải muội sơ sẩy thì cô ấy sẽ không bỏ trốn, nếu không phải muội vô dụng bị cô ta đánh lén thì mọi chuyện sẽ không trở nên như vậy. ”

Nếu giờ phút này Ngư Ấu Trần có thể nói chuyện, cô nhất định sẽ cười lăn cười bò trên đất, không thể tưởng tượng được, Cảnh Dung giả bộ quả thật rất giống.

 

Spoil :”>

…………………………..

Nhưng hình như ông trời không nghe lời cầu khấn của cô, xa xa có một bóng người trên ngựa đang đi về phía này, tuy rằng cách xa không thấy rõ khuôn mặt, nhưng Ngư Ấu Trần vẫn nhìn ra được bóng hình quen thuộc kia, đúng là Quân Vô Nặc.

Trong tay hắn lúc này còn nắm một trường thương.

Hắn không muốn sống sao ? Biết rõ là nguy hiểm mà còn đến, Vân Khởi nhất định sẽ không giết cô, nhưng hắn đơn phương độc mã đến chính là tự tìm cái chết.

…………………………..

17 Comments

  1. O_O ô ồ…hê hê, hum bữa em đọc convert đoạn này mak bỏ mất mấy chữ quan trọng rồi. Giờ chị edit lại nên mới thấy. He he đúng là đọc của chị là hay nhất.
    Hay quá. :d

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s