Phóng Vương gia ==Chương 48.3==

Lời của Cảnh Dung nói thật đáng thương, Vân Khởi đang tức giận nhưng cũng ráng kiềm xuống, “ Không phải lỗi của muội, muội đang bị thương, ráng tịnh dưỡng cho khỏe đi. ”

Cảnh Dung vội vàng lắc đầu, “ Không cần không cần, Nam Cung đại ca, ngày mai huynh còn phải ra chiến trường, người nên nghỉ ngơi phải là huynh, cứ để muội ở đây canh giữ cô ấy cho. Muội cam đoan lần này nhất định sẽ không để cô ấy bỏ trốn nữa. ”

Vân Khởi thoáng tái mặt, lại không thể nói hắn muốn ngủ ở đây, chỉ xụ mặt nói, “ Kêu muội đi ngủ thì muội đi ngủ đi. ”

Mắt Cảnh Dung liền đỏ ngầu, nếu Vân Khởi thật sự lo lắng cho thương tích của cô, muốn cô nghỉ ngơi cho khỏe thì đương nhiên cô sẽ rất vui mừng. Nhưng trong tình cảnh này, tên ngốc cũng biết Vân Khởi định làm gì.

Vân Khởi mím môi không nói lời nào, lại thấy nước mắt Cảnh Dung lã chã chảy ra, cứ đứng đó không đi, hắn cũng hiểu thái độ của mình có hơi quá quắt, thở dài hỏi, “ Vết thương của muội không sao chứ ? ”

Cảnh Dung lúc này mới nín khóc mỉm cười, liên tục lắc đầu, “Quân y nói bôi thuốc mỡ vài ngày sẽ không còn chuyện gì nữa, nhưng mà có hơi đau thôi. ”

Vân Khởi ừ một tiếng, Cảnh Dung cắn cắn môi, cô tiến lên vài bước, khuyên nhủ hắn, “ Trời cũng sắp sáng rồi, huynh nghỉ ngơi đi, chờ trận này đại thắng, đưa cô ấy hồi kinh rồi thì từ từ giải quyết. ”

Phải nói rằng Cảnh Dung là cô gái dịu dàng và thông minh, Vân Khởi nghe Cảnh Dung nói thế cũng có chút dao động, vì thế hắn đứng lên, nói, “ Vậy các người nghỉ ngơi sớm đi. ”

“ Yên tâm,  muội sẽ coi chừng cô ấy. ” Cảnh Dung ôn nhu đáp, nhìn bóng dáng hắn rời khỏi, trên mặt mới có chút mỉm cười.

Có Cảnh Dung ở đây, Ngư Ấu Trần cũng yên tâm phần nào. Đang mơ mơ màng màng ngủ đột nhiên một hồi trống vang dội khắp quân doanh, cô bừng tỉnh khẽ động thân thì mới phát huyệt mình có thể cử động được.

“ Sao cô không ngủ thêm tí nữa ? ” Cảnh Dung đứng tựa vào cửa lều nói vọng vào bên trong.

“ Chuyện gì vậy ? Sắp khai chiến sao ? ” Quân Vô Nặc dẫn quân tiến đánh ư ? Hay là cha cô tới cứu cô ?

Làm sao cô còn có thể yên tâm mà ngủ cho được, Ngư Ấu Trần luống cuống tay chân sửa sang lại quần áo, vội chạy ra cửa xem tình hình bên ngoài.

“ Tam quân đang chuẩn bị ứng chiến, ta vẫn chưa thấy người của nước Hạ Thương của cô đến. ” Bề ngoài Cảnh Dung nói năng rất điềm tĩnh nhưng kỳ thật trong lòng cô cũng khẩn trương, “ Ta nghe nói Nam Cung đại ca khiêu chiến với phu quân của cô phải không ? Hắn ta chấp nhận khiếu chiến hả ? ”

Nghe nói không có ai đến, Ngư Ấu Trần thoáng thở phào nhẹ nhõm, thấy Cảnh Dung khẽ cau mày lo lắng cho Vân Khởi, cô cũng cảm thấy áy náy đôi chút.

Kỳ thật người phải lo lắng là cô mới đúng, tuy rằng Quân Vô Nặc không đơn phương độc mã đến đây, nhưng trận chiến này xem như đã định, không tài nào tránh được, cô không hy vọng ai bị thương cả, dù cho là cha cô hay là Quân Vô Nặc.

Cho nên tối hôm qua cô phải lợi dụng Cảnh Dung để trốn thoát khỏi đây.

Hít một hơi thật sâu, Ngư Ấu Trần cố gắng lảng sang chuyện khác, “ Nếu chúng ta ai nấy đều lo lắng, hay là tìm chỗ nào đó để xem đi ? ”

Cảnh Dung gật gật đầu, nói, “ Cô đi theo ta. ”

Ngư Ấu Trần đi theo Cảnh Dung đến một tòa lầu, hai người đứng ở tầng cao nhất. Từ trên cao nhìn xuống có thể thấy toàn bộ xung quanh quân doanh, 5 vạn binh mã đang chờ xuất phát, ai nấy đều mặc áo giáp, mũ che đầu, mặt đằng đằng sát khí

Advertisements

8 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s