Lão Công == Part 8.5 ==

Quý Tiệp trở về nhà mình đầy mùi rượu, phòng khách không có mơ đèn, nhưng TV phòng khách lại đang mở, trên TV đang chiếu phim hài, Ôn Gia Hinh ngồi bất động trên sofa, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm TV, cũng không chào hỏi gì anh.

Chờ anh đi đến trước mặt mình, cô mới quay đầu đờ đẫn nhìn anh, sắc mặt của cô không được tốt, anh cứ tưởng có thể do bóng đèn bàn hắt vào mặt cô nên mới thế.

Anh ngồi xuống cạnh Ôn Gia Hinh, bàn tay to nhẹ nhàng ôm lấy eo cô. Anh hôn đôi môi tái nhợt của cô, “Đã trễ thế này sao em còn không ngủ đi? Không phải anh đã nói là đừng chờ anh sao.”

Cô lấy tay anh ra khỏi người mình, hai tay cô nắm chặt vào nhau, “Giờ này anh mới về, ngày mai sẽ không thức nổi.”

“Sao vậy? Hôm nay em đã đi bệnh viên với Gia Nhu rồi, còn sợ ngày mai anh không đi với em sao? À, đúng rồi, lúc nãy em gọi điện thoại cho anh mà chưa nói rõ, bác sĩ nói thế nào?”

“Bác sĩ nói… không cần tái khám nữa.” Giọng nói của cô khàn khàn.

Quý Tiệp nở nụ cười, xoa xoa mặt cô, “Nếu đã không việc gì thì ngủ sớm đi, đừng lo lăng quá!”

“Ừ… không việc gì.”

Anh không lắng nghe lời cô nói, nhìn đồng hồ treo tường đã gần hai giờ sáng, nói, “Em không phải nói rất ghét thức khuya sao, sao giờ này còn ngồi đây?” Hắn cởi áo sơmi, miệng đầy mùi rượu kề sát tai cô, “Nếu không ngủ giúp anh pha nước nóng để tắm đi, chúng ta cùng tắm uyên ương?”

Anh cười gian tà, bởi vì men rượu nên vẻ mặt càng nhìn xấu xa hơn.

Ôn Gia Hinh hơi hơi lui ra sau, muốn tránh mùi rượu trên người anh. Trên người anh lúc này còn thoang thoảng mùi nước hoa, cô không muốn ngửi, cũng không muốn nghĩ đến những điều tối nay anh đã làm.

Cô xoay người đi vào phòng tắm, lẳng lặng giúp anh pha nước nóng.

Quý Tiệp say chuếnh choáng , cũng không phát hiện sự khác thường trên mặt cô, chậm rãi cởi áo sơmi và quần tay, lúc anh bước vào phòng tắm thì nước đã pha đầy bồn.

Anh tiến đến ôm cô, hôn lấy hôn để chiếc miệng nhỏ nhắn kia, “Em yêu, cả đêm nay anh rất nhớ em…” nói xong, tay anh đang muốn cởi quần áo của cô thì lại bị Ôn Gia Hinh ngăn lại.

“Nước pha xong rồi, anh tắm đi, em rất mệt, muốn đi ngủ.”

Dục hỏa đang dâng trào đột nhiên bị mất hứng, sắc mặt Quý Tiệp trầm xuống, anh kéo lấy tay Ôn Gia Hinh, khó hiểu nhìn cô, “Em đang giận sao?”

Cô nhẹ nhàng kéo tay anh ra, “Không có.”

“Là vì anh về trễ? Hay là vì tối nay anh không dẫn em đi bác sĩ ? ”

“ Anh suy nghĩ nhiều rồi. ” Cô không muốn tranh cãi với anh, xoay người đi vào phòng ngủ, cô leo liền giường đắp mền kín đầu, thuận tay tắt đèn ngủ ở đầu giường, bên trong phòng giờ tối thui, chỉ còn ánh đèn loe loét từ phòng tắm hắt ra mà thôi

21 Comments

  1. Hứ, hứ, giận chứ sao ko. Người ta thà đi uống vài chén chứ ko đi khám với chị (lại còn có mấy hồ ly tinh ở đấy nữa), trong khi trong bụng chị là con của ai, hử?

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s