Phóng Vương gia ==Chương 48.4==

Người mặc áo giáp bạc cưỡi trên lưng ngựa chính là Vân Khởi. Hắn cũng cầm trong tay một trường thương, nhìn rất uy phong lẫm liệt.

Đột nhiên ở xa xa có tiếng kèn vọng lại. Ngư Ấu Trần trong lòng căng thẳng, đó chính là kèn hiệu của binh lính Hạ Thương. Cô lần theo nơi âm thanh phát ra, nhưng chỉ thấy một bầu trời xám xịt.

Điều này cũng  nói lên binh mã Hạ Thương ở cách đây ít nhất mười dặm.

Rất tốt, Quân Vô Nặc không có tới. Ngư Ấu Trần nhẹ nhõm cười, cô thật khờ, biết rõ hắn sẽ không làm việc ngu ngốc này nhưng trong lòng cô lại lo lắng vô cùng.

“Cô nhìn kìa!” Cảnh Dung hốt hoảng chạy đến bên chỗ Ngư Ấu Trần, chỉ về hướng xa kia.

Ngư Ấu Trần định thần lại, nhìn về phía Cảnh Dung đang chỉ, cô nhìn về phía biên giới thì thấy một người đang cưỡi ngựa đi tới, tốc độ phi ngựa rất nhanh.

Cảnh Dung là người phản ứng trước nhất, nói, “Hình như là phu quân của cô đến ứng chiến.”

Ngư Ấu Trần cảm thấy cả  người mình cứng đờ, không nói được lời nào, cô không dám tin điều mình đang thấy. Người kia nhất định không phải là Quân Vô Nặc, nếu người đó là cha cô thì cô còn tin, Quân Vô Nặc không phải người không biết suy nghĩ mà làm mấy chuyện ngu ngốc này.

Vân Khởi vẫn đứng yên tại chỗ, ngạo nghễ đợi người kia đến gần, năm vạn binh mã cũng án binh bất động, Ngư Ấu Trần đứng trên tòa lầu nhìn mà toát cả mồ hôi lạnh.

Từ xưa đến nay binh bất yếm trá, chỉ cần Vân Khởi ra lệnh một tiếng, mặc kệ người đến là ai, toàn bộ binh mã sẽ bao vây hắn lại, lúc đó không còn mạng mà trở về.

Cô thật sự mong rằng Quân Vô Nặc ngốc một tí.

Nhưng hình như ông trời không nghe lời cầu khấn của cô, xa xa có một bóng người trên ngựa đang đi về phía này, tuy rằng cách xa không thấy rõ khuôn mặt, nhưng Ngư Ấu Trần vẫn nhìn ra được bóng hình quen thuộc kia, đúng là Quân Vô Nặc.

Trong tay hắn lúc này còn nắm một trường thương.

Hắn không muốn sống sao ? Biết rõ là nguy hiểm mà còn đơn thân độc mã đến, Vân Khởi nhất định sẽ không giết cô, nhưng hắn đơn phương độc mã đến chính là tự tìm cái chết.

Dù hắn võ nghệ cao cường nhưng đây là chiến trường, tác chiến trên lưng ngựa hoàn toàn khác xa lúc bình thường đánh nhau. Hắn là một Vương gia, suốt ngày ở trong phòng ngâm thơ đối câu, được rồi, cho dù hắn có nội lực hơi người, còn cầm trong tay trường thương, nhưng hắn chiến đấu với một hãn tướng sa trường như Vân Khởi, cô thật sự không dám nghĩ đến kết cuộc sẽ như thế nào.

Cháp 49: Dê Béo chính thức xuất hiện hố hố sắp có đánh nhau khứa khứa :”>

Liếc mắt nhìn lên tòa lầu, sau đó Vân Khởi mới thúc ngựa tiến lên phía trước, giữ khoảng cách nhất định với Quân Vô Nặc, trong tay cầm trường thương, nói, “Coi như ngươi vẫn là một đấng nam nhi, vậy thì lấy tư cách đàn ông ra quyết đấu, ai thắng thì sẽ có tư cách bảo vệ cô ấy.”

Khóe môi Quân Vô Nặc khẽ nhếch lên, nói, “Ngươi quả thật không thể ưa nổi, nói đến tư cách, khi nào mới đến lượt ngươi? Muốn đánh thì đánh đi.”

Advertisements

11 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s