Phóng Vương gia ==Chương 49.1==

Chương 49: Quan Tâm

Cảm giác như Ngư Ấu Trần đang nhìn mình, Quân Vô Nặc ngẩng đầu nhìn về phía tòa lầu, Ngư Ấu Trần vẫn đứng yên bất động.

Trong một lúc cô cảm thấy cảm động, bất chấp hậu quả, cô dùng hết sức lực hét thật to lên, “Quân Vô Nặc, chạy mau——!”

Quân Vô Nặc ngồi trên lưng ngựa vẫn không nhúc nhích, làm như không nghe thấy lời cô nói.

Tam quân Đông Đan đều cười rộ lên, chỉ có Vân Khởi là im lặng nhìn Quân Vô Nặc.

Liếc mắt nhìn lên tòa lầu, sau đó Vân Khởi mới thúc ngựa tiến lên phía trước, giữ khoảng cách nhất định với Quân Vô Nặc, trong tay cầm trường thương, nói, “Coi như ngươi vẫn là một đấng nam nhi, vậy thì lấy tư cách đàn ông ra quyết đấu, ai thắng thì sẽ có tư cách bảo vệ cô ấy.”

Quân Vô Nặc khóe môi khẽ nhếch lên, nói, “Ngươi quả thật không thể ưa nổi, nói đến tư cách, khi nào mới đến lượt ngươi? Muốn đánh thì đánh đi.”

Vân Khởi lạnh lùng, hừ một tiếng, “Ngươi chẳng qua cũng cưỡng ép người khác, đắc ý cái gì? Tối qua cô ấy đã trao thân cho ta, lần này ta cũng sẽ không để ngươi có cơ hội cướp cô ấy đi.”

Ánh mắt Quân Vô Nặc trầm xuống, đôi mắt nheo lại đầy sát khí, tay nắm chặt trường thương, nói vào vấn đề chính, “Ngươi nhất định sẽ trả giá đắt cho ngày hôm nay, bắt đầu đi.”

Vân Khởi nâng tay, cao giọng ra lệnh, “Tam quân nghe lệnh, không có mệnh lệnh của ta, không ai được manh động.”

Binh lính Đông Đan đều biết đây là việc riêng của Vân Khởi, lập tức toàn quân hò hét ba tiếng cổ vũ cho hắn, sau đó liền im lặng, cùng nhau xem trận đấu này diễn ra.

Trên tòa lầu, Ngư Ấu Trần tất nhiên không thể nghe hai người nói gì, nhưng nhìn cảnh tượng phía dưới cô cũng biết hai người chính thức quyết đấu với nhau.

Đứng trên tòa lầu dù gì cũng cách xa phía dưới, cũng không thể xem rõ, vì thế cô mặc kệ có bị binh lính ngăn lại hay không, xông thẳng xuống lầu đi đến gần chỗ trận đấu đang diễn ra.

Cô một đường chạy thẳng đến đây, cũng không hề có ai ngăn cản, lúc cô đến được gần bên tam quân thì bị binh khí trong tay của binh linh chặn lại, Ngư Ấu Trần thức thời ngừng lại, mà phía trước bụi bay đầu trời, chiến mã chạy như điên, tiếng binh khí chạm nhau vang lên, hai người sớm đã lao vào cuộc chiến.

Trước đây Ngư Ấu Trần đã xem qua biết bao nhiêu lần binh lính trong quân doanh thao luyện, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng nguy hiểm như lúc này. Cô vốn còn lo cho Quân Vô Nặc sẽ yếu thế, nhưng qua vài hiệp đánh, cô lại kinh ngạc phát hiện trường thương vẫn nằm gọn trong tay Quân Vô Nặc, hắn thành thạo sử dụng thương, khiến cho người ta có cảm giác trường thương nặng mấy chục cân đó nhẹ tựa long hồng.

Ngư Ấu Trần không biết Quân Vô Nặc làm sao lại có bản lĩnh này, nhưng cô vẫn chưa thật sự yên tâm, ngược lại càng thêm khẩn trương.

Nếu Quân Vô Nặc thua, đương nhiên khó thoát khỏi cái chết, nhưng nếu hắn thắng, chỉ sợ… hậu quả còn thảm hại hơn nhiều.

Tam quân ai nấy đều mở to hai mắt quan sát trận đấu, lúc đầu tất cả mọi người đều cho rằng trận chiến này sẽ nhanh chóng phân thắng bại, giờ phút này bọn họ đều ngừng thở, nhìn hai người trên chiến mã không ngừng giao nhau, âm thanh binh khí chạm nhau vang dội làm người ta nhìn đến hoa cả mắt, cũng chưa biết ai chiếm được thế thượng phong.

Trận chiến này hắn vì cô mà đến, cô hy vọng bọn họ có thể sống sót trở về. Tuy nhiên, nếu bất hạnh, cô cũng chỉ có thể đem mạng này trả lại cho hắn.

Cứ nghĩ như vậy, cô ngược lại bình tĩnh hơn, dù sao cũng có hắn chết cùng, có nguy hiểm gì cũng không còn đáng sợ nữa.

10 Comments

  1. trời ơi, mai CN, đợi đến thư 2 mới biết dê bếu dư nào :((

    gay cấn quá mà nàng P cắt cái bụp *lao đầu vào tường*

    dê bếu a ơi cố nhên, tất nhiên a xẽ thắng =)) *múa lụa*

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s