Lão Công == Part 9.1 ==

Từ lúc chào đời đến này, Quý Tiệp lần đầu tiên biết hờn dỗi.

Cô gái kia cố ý làm anh bực bội đây này, bởi vì hôm qua anh cùng bạn bè uống rượu không dẫn cô đi bệnh viên nên hôm nay liền bỏ nhà ra đi.

Đi vào công ty hỏi cấp dưới, ai nấy đều nói hôm nay không thấy cô đến làm, gọi điện thoại cô cũng không được vì cô đã tắt máy, mà điện thoại em gái cô gọi được nhưng lại không  ai bắt máy.

Bất đắc dĩ anh phải gọi đến của hàng bánh ngọt của Gia Nhu, nhưng người nghe điện thoại lại là Ôn Tiểu Khải.

“Cửa hàng bánh Ôn Nhu xin nghe, xin hỏi muốn tìm ai ạ?”

“Dì của con đâu? Dì ấy hôm nay có đến cửa hàng không?” Quý Tiệp bực tức nới lỏng cà vật, trong lòng nghĩ nếu như tìm được cô, anh nhất định sẽ từ từ giáo huấn cô, kêu việc cô làm anh phải lo lắng là không đúng.

“Xin hỏi là ai đầu dây vậy?”

“Tiểu Khải, là chú, chú Quý đây, nhớ cho rõ đi.”

“À… con nhớ rồi, dì con hiện giờ không muốn gặp chú, muốn gì chú cứ nói vớn con là được.” Ôn Tiểu Khải ra vẻ người lớn trả lời.

Quý Tiệp ngẩn người, “Dì ấy nói không muốn gặp chú? Kêu dì ấy nghe điện thoại, chú muốn nói chuyện với dì ấy.”

“Không được, dì con nói nếu chú gọi thì cứ nhắn lại với con, con sẽ nói lại với dì ấy.”

Quý Tiệp vừa muốn mở miệng thì đã nghe giọng Ôn Gia Nhu ong óng bên kia, “Tiểu Khải, con nói chuyện với ai vậy? Khách hàng sao? Nói với họ chiều này cửa hàng chúng ta nghỉ bán, không cần phải đến, mẹ nấu xong canh rồi, lát nữa gom tí đồ rồi chúng ta đến bệnh viên thăm dì con.”

Ai nằm viện? Anh nhíu mày tò mò, trong lòng linh cảm có gì đó không ổn.

“Mẹ, nói nhỏ tí đi, nếu người kia biết dì nằm viện, dì nhất định làm thịt mẹ.” Tuy rằng tiểu quỷ này cố gắng nói nhỏ, nhưng cuộc đối thoại của hai mẹ con vẫn kinh động Quý Tiệp.

“Dì con làm sao? Sao lại nằm viện?” Anh gấp gáp hỏi, tim đập cũng nhanh hơn bình thường.

“Không có, chú nghe lầm rồi.” Ôn Tiểu Khải không quan tâm Quý Tiệp, cúp điện thoại ngay.

Quý Tiệp tức giận đập điện thoại xuống bàn, tiểu quỷ kia dám cúp điện thoại của anh. Chết tiệt!

Nhưng ngẫm lại đây không phải là lúc tức giận, thừa dịp Ôn Gia Nhu chuẩn bị đi đến bệnh viện, hỏi Gia Hinh đang ở đâu. Anh vội vàng cầm lấy điện thoại gọi lại cửa hàng bánh, nhưng cửa phòng làm việc đã bị người ta đá văng ra.

Lão Tiêu thở hổn hển xông tới, không đợi Quý Tiệp hỏi chuyện thì ông đã vọt tới bàn làm việc của anh.

“Thằng nhóc này! Con làm sao mà làm bạn trai người ta vậy hả? Gia Hinh đang ở bệnh viên, con chẳng những không đi thăm mà còn có tâm tình đi làm sao?”

“Ông ngoại, ông cũng biết Gia Hinh nằm viện sao?” Chỉ có một mình anh chẳng hay biết gì?

“Con còn hỏi ông sao? Cái thằng nhóc chết tiệt này!” Lão Tiêu cúi đầu tìm vật gì đó để đánh cho cháu ngoại ông một trận, Quý Tiệp thấy thế liền đứng dậy đi đến trước mặt ông.

“Ông mắng con đánh con hay gì cũng được, nhưng trước hết nói con biết Gia Hinh rốt cuộc xảy ra chuyện gì, sao cô ấy lại nằm viện?”

Lão Tiêu giống như đứa con nít dùng tay đánh túi bụi vào người Quý Tiệp, “Con cùng bạn bè uống rượu đương nhiên là có biết chuyện gì xảy ra đâu, Gia Hinh đẻ non, con còn cùng bạn bè uống rượu sáng đêm.”

“Cái gì? Đẻ non?!” Nghe hai chữ đó, lòng Quý Tiệp chợt quặn đau, “Ông ngoại, cô ấy sao có thể đẻ non? Con, ý con là… cô ấy mang thai?”

“Lúc trước ông để tụi con chuyển ra ngoài sống là vì con cam đoan sẽ chăm sóc bảo vệ Gia Hinh, vậy mà hiện giờ con chăm sóc nó như vậy đó hả?” Sớm biết như thế, ông đã ở chung với hai người họ rồi.

Quý Tiệp kinh ngạc, thật lâu không nói nên lời. Cô mang thai? Sao lại không nói với anh, hay là cô cũng không biết? Không, cô chắc chắn phải có cảm giác, anh nhớ lại đoạn đối thoại hôm qua –

“Chiều nay anh cùng em đến bệnh viện đi.”

“Sao vậy? Em không khỏe sao?”

“Cũng không phải, hiện tại đỡ hơn nhiều rồi, chỉ là…..”

“Vậy là tốt rồi, em cũng biết chiều nay anh có cuộc họp, hay là em cùng Gia Nhu đến bệnh viện xem sao, họp xong anh sẽ dẫn em đi.”

“….Quên đi, em nghĩ chắc do mệt mỏi quá thôi, em còn phải làm xong bản báo cáo, buổi tối đi ngủ sớm tí là được rồi.”

“Cũng được, hay là mai tối anh cùng em đi khám bệnh?”

Sau đó, anh lỡ hẹn, nếu…. Nếu tối qua anh không uống rượu, dẫn cô đi khám bệnh, thì mọi chuyện sẽ không như thế này.

10 Comments

  1. Ah, chảo đây, dao phay đây, ai cần cung cấp thêm hung khí thì cứ nói, đừng ngại, chúng ta cùng bằm thịt tên này nấu cháo. Bỏ hắn đi, đừng thèm tha thứ. Thanks.

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s