Phóng Vương gia ==Chương 49.2==

Hai người đều muốn dồn đối phương vào chỗ chết, sau nửa canh giờ giao chiến, hai người cũng bị thương không ít chỗ, nhưng càng đánh lại càng hăng, ai cũng không muốn mình bị thua.

Lại đánh thêm một hiệp nữa, trường thương trong tay Quân Vô Nặc đâm về phía Vân Khởi, Vân Khởi né tránh không kịp bị đầu thương đâm vào bụng, Quân Vô Nặc thừa dịp quét thương ngang ngừa hắn, Vân Khởi không trụ vững lập tức ngã khỏi ngựa.

Nhưng cũng trong lúc đó, Vân Khởi vung đao chém vào đùi Quân Vô Nặc, miệng vết thương ứa ra máu.

Không khí như ngưng đọng, những người đứng xem đều bất động, không ai dám hó hé gì, toàn thân Ngư Ấu Trần thoáng lạnh run. Nếu dựa theo bình thường mà nói ngã ngựa tức là đã thua, nhưng hiện tại tình hình của Quân Vô Nặc cũng không mấy khả quan, hơn nữa vết thương trên đùi hắn e là không nhẹ.

Vân Khởi chống đao trên mặt đất đứng dậy, cúi đầu nhìn phần bụng của mình bị Quân Vô Nặc đâm bị thương, máu nhỏ giọt tí tách. Trận chiến này, coi như đã thua sao?

Trên lưng ngựa, Quân Vô Nặc cũng nhíu chặt mày, nhưng cũng không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, trường thương trong tay chỉ thẳng Vân Khởi, khí thế bức người.

Vân Khởi nắm chặt lòng bàn tay, không, hiện tại nhiều lắm chỉ có thể xem như lưỡng bại câu thương (cả hai bên đều bị thương), mà cái hắn muốn chính là Quân Vô Nặc vĩnh viễn biến mất!

Đang muốn nhảy lên ngựa, chợt một giọng người quát to, “Khoan đã!”

Ngư Ấu Trần đoạt lấy đao trên tay một binh sĩ kề sát cổ Cảnh Dung, nhích từng bước về phía Quân Vô Nặc, nói, “Vân Khởi, thả chúng ta đi! Nếu không chúng ta sẽ chết cùng với Cảnh Dung!”

Vừa rồi nếu Cảnh Dung không chạy ra đây cùng cô, nếu không có tình cảnh nguy hiểm lúc nãy làm cho mọi người mất cảnh giác, không để ý đến cô thì cô cũng không tài nào nghĩ ra kế sách này.

Hai từ “chúng ta” khiến Vân Khởi chạnh lòng, nhìn cây đao nằm trên cổ Cảnh Dung, hắn cố nén đau nhức trên cơ thể, quát, “Ngư Ấu Trần, đó là biểu muội của muội.”

“Thì sao? Muội quan tâm người muội yêu còn sống hay không mà thôi. Nếu huynh quan tâm cô ấy, thì để chúng ta đi!” Trong tình cảnh này, cô thật có lỗi với Cảnh Dung.

“Người muội yêu?” Giờ đây không chỉ vết thương trên người hắn đang chảy máu, mà tim hắn cũng đang rỉ máu, hắn dám đánh cuộc cả tính mạng mình vì cô, nhưng cô lại vì Quân Vô Nặc không tiếc hi sinh cả tính mạng của biểu muội mình? Hắn không ngờ rằng một Ngư Ấu Trần tươi cười hoạt bát, tâm tư đơn thuần lại có thể tàn nhẫn đến như vậy.

Trận này hắn đã thua thật thảm hại.

Hắn đương nhiên không thể bỏ mặc sự sống chết của Cảnh Dung, nhưng để Ngư Ấu Trần đi, lòng hắn đau như dao cắt. Tam quân xôn xao hẳn lên, nhưng do mệnh lệnh của Vân Khởi ban xuống, họ không dám manh động.

Thả, hay là không?

Lời nói của nàng làm Quân Vô Nặc chấn động, dù rằng bị thương nhưng trong mắt lại hiện lên ý cười, người cô yêu sao?

“Tiểu Ngư, lại đây.” Hắn nhẹ giọng gọi.

Ngư Ấu Trần kéo Cảnh Dung lui về sau, cũng cảnh giác nhìn về phía Vân Khởi, “Để cho chúng ta ra khỏi đây 1 dặm, muội sẽ thả cô ấy.”

Nhưng mà lần này không đợi Vân Khởi đưa ra quyết định, có người trong tam quân bất mãn bắn ra mũi tên, bay thẳng về phía Quân Vô Nặc và Ngư Ấu Trần.

Quân Vô Nặc nhanh tay lẹ mắt vung trường thương đánh rớt mũi tên kia, cùng lúc đó cúi người ôm Ngư Ấu Trần lên ngựa.

“Không được bắn tên!” Vân Khởi lớn tiếng ra lệnh, trơ mắt nhìn Ngư Ấu Trần ngồi trên lưng ngựa cùng Quân Vô Nặc, hắn cũng không chần chờ liền leo lên ngựa, chạy về phía Cảnh Dung nói, “Trở về!”

“Còn muốn chạy, để xem các người có bản lĩnh không đã.” Hắn không phải là thánh nhân mà thành toàn cho bọn họ, chuyện đã đi đến nước này thì chỉ còn nhờ binh khí trong tay quyết định vận mệnh!

Quân Vô Nặc cũng không vội chạy trốn, vừa lúc giơ cao trường thương trong tay đột nhiên bên kia biên giới tiếng vó ngựa vang vọng một góc trời, hàng chục chiến mã chạy nhanh tới, trên lưng ngựa người người mặc áo giáp, đội mũ, cầm đao trong tay, một đường phi ngựa về phía Đông Đan.

Tiếng ngựa hí đến gần, Vân Khởi cuối cùng cũng đuổi kịp. Tuy rằng không biết Quân Vô Nặc đã mai phục từ lúc nào, nhưng mấy chục chiến mã này chẳng đáng gì so với năm vạn đại quân của Đông Đan.

Trận chiến lúc này mới thật sự bắt đầu, Quân Vô Nặc tiếp vài chiêu của Vân Khởi, liền thúc ngựa bỏ chạy. Những người đến trợ giúp Quân Vô Nặc ai ấy đều được huấn luyện chuyên nghiệp, một đường phi thẳng về phía này, ra tay tàn nhẫn, giết hết những ai chặn đường.

Vân Khởi không từ bỏ ý định, tiếp tục đuổi theo, năm vạn binh mã cũng phối hợp một đường truy kích phía sau, Quân Vô Nặc buộc phải dừng lại đối phó với địch, mấy chục nhân mã bao quanh bảo vệ hai người, giống như tường đồng vách sắt bảo vệ bọn họ bên trong.

Những người này đương nhiên không thể chống đỡ quá lâu, nhưng cách đó mười dặm binh mã Hạ Thương đã chờ sẵn, giờ phút này đang toàn lực tiến tới, chỉ cần viện binh vừa đến, muốn thoát khỏi đây cũng không quá khó khăn.

21 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s