Lão Công == Part 9.2 ==

Lão Tiêu mặc dù biết rằng Quý Tiệp cũng không hay biết gì việc Gia Hinh có thai, nhưng tức giận vẫn không hề giảm bớt, “Ngày hôm qua, Gia Nhu nói Gia Hinh vì con lỡ hẹn cho nên mới đến kiếm nó đi đến bệnh viện cùng, lúc mới vừa ra khỏi cửa hàng thì Gia Hinh ngất xỉu, sau đó đưa đến bệnh viện thì đã không còn kịp rồi, bác sĩ nói thể chết Gia Hinh vốn yếu, hơn nữa lại làm việc quá sức… đứa nhỏ không thể giữ được…”

Thể chết yếu? Sao có thể như vậy? Gia Hinh không phải luôn khỏe mạnh sao? Còn có làm việc quá sức… là vì anh sao? Anh không cảm thấy cô có gì bất thường, lại muốn cô tăng ca cùng anh, đến đêm thì triền miên vô độ, là anh, chính anh đã hại cô.

“Gia Nhu nói, sức khỏe Gia Hinh trước đây cũng đã yếu rồi, thường xuyên bị bệnh, nhưng từ khi ba mẹ lần lượt bỏ đi, nó luôn cứng rắn chống chọi, không hề nghe nó than vãn câu nào?”

“Sao vậy? Hôm nay em đã đi bệnh viên với Gia Nhu rồi, còn sợ ngày mai anh không đi với em sao? À, đúng rồi, lúc nãy em gọi điện thoại cho anh mà chưa nói rõ, bác sĩ nói thế nào?”

“Bác sĩ nói… không cần tái khám nữa.” Giọng nói của cô khàn khàn.

Quý Tiệp nở nụ cười, xoa xoa mặt cô, “Nếu đã không việc gì thì ngủ sớm đi, đừng lo lăng quá!”

“Ừ… không việc gì.”

Quý Tiệp tự trách bản thân mình, biết rõ cô nói như thế thôi, thế mà hôm qua khi cô nói “không cần tái khám nữa” anh lại tưởng thật, anh đúng là đồ khốn nạn mà!

“ Em không can thiệp vào không gian riêng gì đó của anh, anh muốn gì thì đều làm được cả, nhưng anh có từng nghĩ đến những gì em muốn không ? ”

“ Anh quản em là vì muốn tốt cho em thôi. ”

“ Nếu thật sự là tốt cho em thì nên quan tâm em, hôm nay….. ”

“ Lại là hôm nay ? Chỉ vì ngày hôm nay anh không đi bệnh viện với em nên em mới như vậy sao ? Em bị bệnh gì ? Em muốn lấy ngày hôm nay phủ nhận tình yêu của anh dành cho em sao? ”

Nghĩ đến đây, anh đập mạnh vào bàn, đáng chết! Anh tại sao lại nói với cô như vậy?

“Ông ngoại, sao hôm qua các người không nói con biết?”

“Ông cũng mới nghe Gia Nhu nói thôi.” Cũng may Gia Nhu không phải người kín miệng, mà cũng cảnh giác với ông, cô chỉ nghe lời Gia Hinh không nói cho Quý Tiệp nghe, nhưng lại quên mất quan hệ của ông và Quý Tiệp, bởi vậy đem hết mọi chuyện nói cho ông biết, “Gia Hinh nói cho con biết cũng vô ích mà thôi, không muốn làm khó con, nó cũng không nghe bác sĩ khuyên bảo, hôm qua kiên trì về nhà, bác sĩ đồng ý nhưng với một điều kiện là sáng nay phải trở lại bệnh viện sớm.”

Quý Tiệp không nói nên lời, nhưng lão Tiêu vẫn nói tiếp, “Gia Nhu nói, Gia Hinh sáng sớm hôm nay rầu rĩ đến tìm nó, muốn nó cùng đi bệnh viện, lúc Gia Nhu đỡ nó đứng lên thì nó lại té xỉu lần nữa, bác sĩ bảo phải ở lại bệnh viện quan sát vài ngày….”

Anh sáng nay còn say rượu, thâm chí để cô một mình đến tìm em mình giúp đỡ. Hiện tại anh thật sự nghi ngờ chính mình nói yêu cô, thế mà anh đã dốc sức vì cô chưa? Cô có thể tha thứ cho thứ ngu xuẩn như anh không? Quý Tiệp xoay người mặc áo khoác, đi nhanh ra ngoài, không để ý lão Tiêu phía sau đang kêu gào.

Ôn Gia Hinh một mình ngồi ở ghế dài phơi nắng trong hoa viên bệnh viện, nhưng ánh mắt trời lại không thể nào tiến vào trong lòng cô được, lòng cô đau thắt thương tiếc đứa con mà cô chưa kịp gặt mặt.

Cô sai rồi, sao lại không biết chăm sóc bản thân mình chứ, rõ ràng biết mấy triệu chứng này biểu hiện cho cô đang mang thai, sao lại không mua que thử thai mà thử? Lại còn đòi Quý Tiệp dẫn mình đi bệnh viện?

Vì sao… Vì sao là mẹ mà cô lại có thể nhẫn tâm bỏ đi đứa con của mình? Cô không có bệnh, nhưng khi thấy máu chảy ra từ hạ thân của mình, cô tan nát cõi lòng. Miếng thịt trong lòng cô cũng đã mất đi.

“Mẹ, con sai rồi, con sai rồi… Mẹ, đứa bé còn nhỏ như vậy mà…. Ở trên thiên đường, mẹ giúp con chăm sóc nó… Nói với nó con không muốn như vậy, không phải… con ơi, mẹ không muốn như vậy….” Nước mắt từ khóe mi cô chảy xuống.

Trong hoa viên bệnh viện có mấy đứa nhỏ đang vui đùa, con của cô chưa lớn thì đã mất đi, nếu như nó lớn lên, thì phải mất bao lâu cô mới thấy nó chạy nhảy vui đùa như thế này?

Cô cứ tưởng rằng…

Bỗng nhiên trước mặt có bóng người che khuất tầm mắt của cô, che đi ánh mắt trời ấm áp, cô ngẩng đầu thì nhìn thấy Quý Tiệp mồ hôi nhễ nhãi, thở hổn hển đứng ở trước mặt, trong mắt hiện lên lo lắng cùng ăn năn. Bàn tay to của anh nhè nhẹ run, rất muốn tiến đến ôm cô, nhưng lại sợ cô sẽ bỏ đi.

Anh giống như đứa nhỏ biết rõ mình làm sai, sợ hãi bị người lớn đánh đòn, vẻ mặt sám hối cùng áy náy, không còn vẻ tự phụ ngang tang như xưa.

15 Comments

  1. Ta thay cau chuyen nay kha giong tinh trnag gia dinh VN hien tai day chu!
    Phu nu cung di lam , kiem tien, ve nha lam viec nha… dan ong di lam, tan so nhau nhet… phu nu VN lap gia dinh xong nhu nguoi lam cong cho chong, ko luong…. haiz

  2. Haizz, tớ nghĩ cả hai cùng có lỗi. Không phải tớ bênh Quý Tiệp, nhưng mà quan điểm của tớ là cuộc sống gia đình cần có sự rõ ràng, không thể ỡm ờ úp mở xong đòi người khác làm theo mình được. Tớ không nhớ rõ lắm, nhưng:

    1. Nếu Gia Hinh không biết mình có thai: “em cần anh đi khám với em gấp, người khó chịu, chóng mặt, buồn nôn hoặc đau bụng, v.v. & v.v.”

    2. Nếu Gia Hinh biết mình có thai: càng cần phải nói “anh, đưa em đi khám gấp, chắc em có thai mà người rất lạ, không khỏe, v.v.”

    Ở trong cả hai trường hợp, chắc chắn Quý Tiệp đều sẽ nhảy dựng lên mà đi với cô, thậm chí còn có khi ko cho chân cô chạm đất nữa kìa (bế/ẵm :D)

    Hihi, tớ già rồi, hoặc là do tính cách của tớ, nên nhìn sự việc dứt khoát hơn nhỉ.

    Thanks Elvie, tớ nhiều chuyện quá.

    • ta thì k phải dạng người khép nép… đúng thật là bùn chuyện gì thì sẽ để trong lòng… nhiều khi bực bội OX cũng ráng nhịn xuống, mắc công lại cãi nhau… nhưng ta và OX đều chọn cách nói thẳng với nhau… có gì cứ nói… để đối phương hiểu… đương nhiên cũng xảy ra tranh cãi, nhưng nhờ thế hai người hiểu nhau hơn…

  3. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s