Phóng Vương gia ==Chương 49.3==

Ngư Ấu Trần ngồi gọn trong lòng Quân Vô Nặc, mắt thấy đao thương vung loạn xạ, nơi nơi đều là máu, trong lòng cô lại không hề sợ hãi. Cô biết Quân Vô Nặc sẽ không bao giờ làm những chuyện mà hắn không chắc chắn, có mấy chục chiến mã che chở cho họ, tình cảnh hiện nay cũng không phải quá tuyệt vọng.

Tuy rằng cũng muốn giúp Quân Vô Nặc giết địch, nhưng cô biết võ công của mình không thể nào so sánh được với những người kia, vì thế cô nắm chặt đao trong tay, giết những binh lính đang tiến gần họ, giúp hắn giảm nhẹ gánh nặng.

Quân địch bên kia đột nhiên ngã khỏi ngựa, ôm đầu quỵ xuống đất, không biết ai hô một câu, “Có người hạ độc!” Mọi người lập tức trở nên hỗn loạn.

Ngư Ấu Trần trong lòng vui vẻ, rốt cuộc có công dụng rồi sao? Tối hôm qua cô lẫn vào trong quân doanh, cô tự biết khó có thể thoát thân, vì vậy chỉ còn có cách hạ độc vào thức ăn, cô bỏ thuốc mê vào dòng suối cạnh quân doanh.

Hơn nữa, cô lại cố ý chọn dòng suối mà phòng bếp chuyên nấu ăn cho quân doanh mà hạ độc.

Thừa dịp hỗn loạn, Quân Vô Nặc cũng không ham chiến, quay ngựa phi thẳng về phía Hạ Thương.

Ngư Diệu Thiên lúc này đã dẫn viện binh đến, hai quân chính thức giao tranh.

Trong tình huống này, Ngư Ấu Trần làm sao có thể yên tâm mà đi, Quân Vô Nặc cũng không tài nào lay chuyển được cô, lại lo lắng cho cô vì thế hai người một con ngựa cùng nhau quay lại giết giặc.

Chỉ trong một thời gian ngắn mà tình hình hai bên đã cách biệt một trời một vực. Sau này Ngư Ấu Trần mới biết được, Quân Vô Nặc đã triệu tập 3 vạn binh mã ở hai thành, hơn nữa dưới trướng cha cô còn có 3 vạn binh, cộng lại hết thì đã chiếm thượng phong. Huống chi quân địch đang hỗn loạn, cho nên lần này giao chiến, xem như bên cô đã áp đảo thắng lợi.

Đánh đuổi quân Đông Đan phải trốn chạy vào sơn cốc, trận này coi như đã chấm dứt. Dãy núi dài hơn mười dặm của Đông Đan là bức bình phong của thiên nhiên, dễ thủ khó công, nhưng dù sao chỉ trong vài canh giờ ngắn ngủi mà có thể làm tiêu tan sĩ khí của binh lính Đông Đan đã là điều không dễ dàng rồi.

Vân Khởi bị trọng thương, ngồi trên lưng ngựa, hắn quay đầu nhìn về phía Hạ Thương, cách đó không xa, Quân Vô Nặc ôm Ngư Ấu Trần trên ngựa như trước, cũng không truy đuổi tiếp mà chỉ đứng bất động xa xa nhìn Vân Khởi.

Lúc này từ biệt, không biết đến khi chết hắn còn có thể gặp được Ấu Trần không? Thật không ngờ, chỉ trong phút chốc mà hắn lại mất đi cô, hơn nữa là hoàn toàn mất đi.

Không, phải nói rằng thực tế hắn chưa bao giờ có được cô cả, đây chính là điều hắn cảm thấy bi thương nhất.

“Vân Khởi!”  Thấy Vân Khởi xoay người đi, Quân Vô Nặc lớn tiếng gọi, trịnh trọng nói, “Cám ơn!”

Nói xong cũng không đợi Vân Khởi có phản ứng gì, Quân Vô Nặc vung rói thúc ngựa quay đầu rời đi.

“Vì sao lại cám ơn huynh ấy?” Ngồi trong lòng Quân Vô Nặc, Ngư Ấu Trần khó hiểu hỏi.

Cánh tay Quân Vô Nặc ôm lấy cô, thủ thỉ bên tai, “Không có gì.” Hắn đã từng nói sẽ bắt Vân Khởi trả giá đắt, mà vừa rồi vội vàng rời đi, cho nên Ấu Trần cũng hề không nhìn rõ phía trước, đứng cách Vân Khởi không xa đó chính là đại tướng quân lãnh binh Đông Đan lần này.

Vở kịch tiếp theo cứ để cho bọn họ diễn. Từ xưa đến nay, hoàng đế luôn luôn là người đa nghi nhất, hắn tin rằng vở kịch tiếp theo chắc chắn sẽ có trò hay để xem. (ý rằng QVN cám ơn VK, nói thật to để Tướng quân Đông Đan nghe, để ông ta nghĩ VK thông đồng với QVN, cố ý để thua, về sẽ bẩm báo lại Hoàng Đế Đông Đan và trị tội VK è tội chết è QVN điêu thật =]] )

Mọi việc xem như đã ổn thỏa, lúc này hắn mới cảm giác được vết thương trên người mình, mặc dù vết thương đã ngừng chảy máu, nhưng vẫn chưa được xử lý, vì vậy Quân Vô Nặc càng thúc ngựa nhanh chạy về.

Trong lòng dù đang rất tỉnh táo, nhưng hình ảnh trước mặt lại có chút mờ ảo.

Qua một lúc, Ngư Ấu Trần cảm thấy vòng tay Quân Vô Nặc ôm mình có chút buông lỏng, ngay sau đó, trên vai có gì đó nặng đè xuống, Quân Vô Nặc đang gục trên vai cô.

“Này, ngươi làm sao vậy?” Ngư Ấu Trần hoảng hốt hỏi, giữ chặt dây cương, Quân Vô Nặc hai mắt nhằm nghiền, ngã trên vai cô.

Toàn thân cô bỗng nhiên lạnh run, cô cố gắng đẩy đẩy người hắn, kêu, “Quân Vô Nặc? Ngươi đang ngủ sao? Ngươi… Ngươi mau tỉnh lại, đừng làm ta sợ….”

Quân Vô Nặc hoàn toàn không nghe cô nói gì, đột nhiên tay cô có gì đó ướt ướt, Ngư Ấu Trần cúi đầu thì lại thấy tay mình đầy máu!

“Quân vô nặc ——!”

20 Comments

  1. á, dê bếu bị trọng thương =((

    theo kinh nghiệm các “truyền thuyết” cổ đại bạn đọc sau này :”>, thường là có cảnh H *mắt sáng rỡ* =)))))))))))

  2. Hehe, một câu nói, bắn được mấy con mồi nhỉ. Chẳng những hạ thấp Vân Khởi, ngoài ra làm lòng quân náo loạn, tướng lĩnh nghi ngờ, Vua thì băn khoăn. Anh dê béo này hiểm thật đấy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s