Phóng Vương gia ==Chương 50.1==

Chương 50: Tình địch

Quân y đi theo binh lính Hạ Thương ra sa trường băng bó vết thương cho Quân Vô Nặc, tổng cộng hắn bị thương 7 chỗ, vết thương nặng nhất là ở chân. Tuy rằng quân y nói đó không phải là vết thương trí mạng, nhưng vì chảy máu quá nhiều, lại không được băng bó nên dẫn đến nguy hiểm.

Hơn nữa Quân Vô Nặc vẫn còn hôn mê bất tĩnh, Ngư Ấu Trần trong lòng hoảng sợ cùng lo lắng. Đây là lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy thời gian dài dằng dặc, từ Đông Đan về đến quân doanh Hạ Thương chỉ có mấy chục dặm thế mà cô cứ thúc ngựa mãi vẫn không tới.

Vốn tưởng rằng thuận theo ý cha gả cho hắn, bất quá là ăn cơm ngủ nghỉ gì đó đối diện với hắn là xong, nhưng từ khi xảy ra chuyện của Vân Khởi đến nay, cô mới phát hiện thì ra mình cũng đã thích hắn. Hắn gạt cô, cô đương nhiên tức giận, nhưng lại mong hắn chỉ là vô ý….

Cô không biết phải làm gì bây giờ, cảm giác sợ hãi  cùng tuyệt vọng này cứ đeo theo cô y như lúc mẹ cô mất vậy. Nhìn hắn nhắm chặt hai mắt, sắc mặt tái nhợt nằm trong lòng cô, cô thà để hắn gạt mình, chọc ghẹo mình cũng không muốn nhìn hắn trong bộ dạng này.

Lúc về đến quân doanh, A Ngưng đã đứng ở phía trước chờ cô, sau khi để A Ngưng thay Quân Vô Nặc kiểm tra vết thương, Ngư Ấu Trần mới vội hỏi, “Hắn sao rồi? Khi nào mới tỉnh lại?”

A Ngưng nghiêm mặt nhìn cô, nói, “Vết thương của ngài ấy rất nặng, cũng không biết khi nào sẽ tỉnh lại, ngài ấy hiện tại cần phải tịnh dưỡng.”

“Vậy không có gì nguy hiểm chứ?” Ngư Ấu Trần mặc kệ thái độ của A Ngưng với mình thế nào, cô biết y thuật của A Ngưng rất cao, chỉ khi A Ngưng nói không sao thì cô mới có thể yên tâm.

“Ta sẽ chữa khỏi cho ngài ấy.” A Ngưng cẩn thận đắp chăn cho Quân Vô Nặc, lúc này mới xoay qua nói với Ngư Ấu Trần, “Phu nhân cứ ra ngoài trước đi, cứ để ngài ấy nghỉ ngơi. Chờ ngài ấy tỉnh lại, ta sẽ báo cho người biết.”

Nhưng không thấy hắn thì cô lại cảm thấy bất an, mà thái độ của A Ngưng lại rất kiên quyết, lại nói với mấy người khác trong lều, “Chỉ Huyên, các người cũng ra ngoài luôn đi.”

Chỉ Huyên liếc nhìn A Ngưng thật lâu, làm như muốn ám chỉ điều gì, nhưng sau đó lại xoay sang nói với Ngư Ấu Trần, “Phu nhân, hôm qua chủ tử đã không ngủ, lại còn bị thương, nên cần phải nghỉ ngơi nhiều, người đừng lo ấy, đã có A Ngưng ở đây rồi, người cứ yên tâm đi.”

Ngư Ấu Trần biết mình ở lại cũng không giúp được gì, cô cũng không nấn ná nữa. Đi ra khỏi lều rồi, cô mới gọi Chỉ Huyên lại hỏi chuyện, “Lúc nãy ngươi nói hắn cả đêm không ngủ là sao?”

Chỉ Huyên không giấu diếm điều gì cả, “Tối hôm qua chủ tử cùng binh lính đã trà trộn vào quân doanh Đông Đan, canh năm hôm sau mới trở về Kinh Châu, sau đó lại ra chiến trường.”

Nói cách khác, đêm qua Quân Vô Nặc ở trong Đông Đan? Vậy chuyện kho gạo bị cháy tối qua cũng không phải là ngẫu nhiên.

Trong lòng có gì đó đè nặng lên, Ngư Ấu Trần bùi ngùi gật đầu, nói, “Ta biết rồi, các ngươi cũng đã mệt mỏi cả ngày, cũng nên đi nghỉ sớm đi.”

Chỉ Huyên vốn không phải người nói nhiều, hắn chỉ thay chủ tử của hắn nói ra tâm ý, còn người nghe có hiểu như thế nào hắn không thể xen vào. Hắn và những người khác sau đó cũng ai nấy đi về lều của mình.

Ngồi trong lều của mình, Ngư Ấu Trần cũng không tài nào ngủ được, cô chạy về quán trọ gói gém lương thực sau đó đến nhà bếp trong quân doanh làm thịt nấu canh, cô múc một chén cho Quân Vô Nặc để tẩm bổ, còn lại bao nhiêu thì cho binh lính trong quân doanh.

Advertisements

19 Comments

  1. hí hí, bạn NAT đau lòng phải hêm ;)), bạn cứ đau thêm chút xíu nữa đi =)), xao mềnh thích nhìn bạn đau lòng vì dê bếu quá =)), phải dồi, ngươc chút nữa đi =)), rồi mới thấy tấm lòng dê bếu dư nàoooooooooooo :”>

    mà lo xao hông chạy vô xem ng ta dư thế nào mà còn đi hỏi =)), mình mà là bạn mình chạy vô liền đó :((

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s