Phóng Vương gia ==Chương 50.2==

Ngư Diệu Thiên thấy cô ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn trong lòng cũng cảm thấy bùi ngùi, cho dù ông có quý Vân Khởi đến đâu nhưng ông cũng không hề nhìn lầm Quân Vô Nặc. Lần này Quân Vô Nặc mạo hiểm đi cứu Ấu Trần đều nằm ngoài dự tính của ông.

“Cha, cha đã không ăn gì cả ngày nay rồi, cha đói rồi phải không? Chờ đám người Vân Nương săn nai về rồi con sẽ nướng thịt cho cha ăn.” Ngư Ấu Trần tưởng rằng cha cô thèm thịt nai vì vậy cô muốn an ủi ông.

Ngư Diệu Thiên cười nói, “Nhìn con thế này cha lại nhớ đến mẹ con. Nháy mắt con đã lớn, đã thành thân rồi, bây giờ lại rất ra dáng người vợ hiền nữa.”

Ngư Ấu Trần mặt đột nhiên trướng hồng, giải thích, “Hắn bị thương, con làm tí đồ ăn cho hắn tẩm bổ thôi, coi như báo đáp ơn cứu mạng của hắn vậy mà, có ơn phải báo là điều cha đã dạy con, thế mà giờ cha lại châm chọc con.”

“Phải, phải.” Ngư Diệu Thiên liên tục gật đầu, mắt cũng đỏ ngầu. Ngư Ấu Trần cảm thấy là lạ, liền hỏi Ngư Diệu Thiên, “Cha, cha làm sao vậy?”

“Không sao không sao, cha đang vui thôi mà.” Ngư Diệu Thiên che dấu cảm xúc của mình, nói, “Mau đem canh vào cho Vô Nặc đi, đánh trận cả ngày nay, chắc nó cũng đã đói bụng lắm rồi.”

Đông Đan tạm thời đã bị đánh lui, trong thời gian ngắn bọn họ cũng sẽ không có hành động gì. Nói cách khác, đến khi Quân Vô Nặc khỏe hẳn thì hắn phải về kinh phục mệnh? Con gái đã lấy chồng thì phải theo chồng, điều đó cũng có nghĩa rằng ông và con gái phải sắp xa nhau, ông tất nhiên là không nỡ.

Ngư Ấu Trần đương nhiên khúc mắc trong lòng cha cô, chắc rằng ông cảm thấy cô thiên vị với Quân Vô Nặc hơn ông, vì vậy cô đi đến cạnh ông trấn an, “Cha yên tâm đi, cho dù con có gả cho người ta thì trong lòng con cha vĩnh viễn là người quan trọng nhất. Nhưng mà bát canh thịt nai này trước tiên phải đem cho Quân Vô Nặc, hắn bị trọng thương, cha nên để chén canh này cho hắn đi. Lát nữa con sẽ làm cha chén khác nha?”

“Được, cha chờ.” Ngư Diệu Thiên cũng đồng ý, có thể ăn được đồ ăn do con gái ông tự tay nấu chỉ sợ cũng không còn nhiều nữa.

Vì không muốn quất nhiễu Quân Vô Nặc nghỉ ngơi, Ngư Ấu Trần cố ý đi thật nhẹ, vừa vén tấm mành lên cô đã thấy A Ngưng đang ngồi bên mép giường, hai mắt đỏ ửng, như mới vừa khóc  vậy.

Thấy Ngư Ấu Trần nhìn mình, A Ngưng không được tự nhiên vội quay đầu đi chỗ khác. Ngư Ấu Trần thấy A Ngưng như vậy sợ rằng Quân Vô Nặc xảy ra chuyện gì, liền bước nhanh đến, hỏi, “Xảy ra chuyện gì? Có phải Quân Vô Nặc hắn….”

“Không có gì.” A Ngưng chen ngang nói, “Phu nhân mang đồ ăn đến sao? Trời khuya càng thêm lạnh.”

Nói xong, A Ngưng đưa tay đắp chăn cho Quân Vô Nặc, Ngư Ấu Trần trong lòng cảm thấy kì kì, nhưng cũng không có thời gian nghĩ nhiều, bưng chén canh lên, múc một muỗng canh rồi thổi thổi cho nguội, rồi mới đút cho Quân Vô Nặc ăn.

Kết quả hắn cũng không uống được gì, toàn bộ số canh đều chảy từ khóe môi hắn xuống. A Ngưng nhíu mày, nhìn Ngư Ấu Trần luống cuống tay chân lấy tay áo lau lau miệng Quân Vô Nặc, nhịn không được nói, “Phu nhân vẫn chưa quen chăm sóc người bệnh, để ta làm tốt hơn.”

Ngư Ấu Trần ảo não, hắn bị thương như vậy mà cô cũng chẳng giúp được gì, dù sao A Ngưng cũng là đại phu, y thuật lại cao, cô cũng chẳng biết làm sao hơn nữa. Nhưng nếu ngay cả đút canh mà cũng không làm được thì chẳng phải cô rất vô dụng sao?

Cho nên lúc A Ngưng đang định đưa tay lấy chen canh, cô theo bản năng giựt ngược lại, nói, “Không cần làm phiền cô, phương pháp vừa rồi không đúng, nhưng lần này sẽ không như vậy nữa.”

Nói xong, cô bưng chén canh lên uống một ngụm, sau đó cô cúi xuống hôn môi Quân Vô Nặc, truyền canh từ miệng mình sang miệng hắn trong ánh mắt khiếp sợ của A Ngưng.

Tốt lắm, lần này một giọt cũng không chảy ra ngoài. Lúc trước hắn cũng dùng cách này tiếp khí cho cô, nay cô dùng cách này đút hắn uống canh, cũng tốt lắm chứ.

A Ngưng há hốc mồm nhìn Ngư Ấu Trần đút hết canh cho Quân Vô Nặc bằng miệng mà sắc mặc trở nên trắng bệch, nhưng cũng không thể nào phản bác được, cô liền xoay người sang chỗ khác xem như chưa từng thấy gì cả.

Đút xong canh, Ngư Ấu Trần mới đứng dậy nói với A Ngưng, “A Ngưng, mắt cô đỏ cả lên rồi, hay là đi ngủ tí đi, ta sẽ ở lại đây chăm sóc hắn, nếu có gì xảy ra ta sẽ lập tức gọi cô đến.”

A Ngưng ngẩn ra, trả lời, “Tấm lòng của phu nhân A Ngưng đương nhiên hiểu, nhưng ngài ấy bị thương rất nặng, lại còn sốt nữa, phu nhân không biết y thuật vì vậy ta nên ở lại tốt hơn.”

Ngư Ấu Trần vốn không phải người tỉ mỉ cùng tinh tế, nhưng không phải cái gì cô cũng không nhìn ra, A Ngưng đối với Quân Vô Nặc chỉ sợ rằng không phải tình chủ tớ bình thường đâu?

“Vậy ta ở lại bầu bạn với cô.” Đương nhiên cô cũng không bận tâm A Ngưng có cướp Quân Vô Nặc đi hay không, chẳng qua cô cảm thấy nếu Quân Vô Nặc tỉnh lại, thấy người ngồi cạnh không phải là cô mà là A Ngưng thì điều này cô rất để ý.

A Ngưng nhìn Ngư Ấu Trần một lúc, thản nhiên nói, “Vậy mời phu nhân ngồi bên này, A Ngưng muốn bắt mạch cho ngày ấy.”

Ngư Ấu Trần gật gật đầu, sau đó ngồi ở ghế cạnh giường.

Advertisements

17 Comments

  1. mình đồ có khi bạn dê bếu bạn ấy có mà tỉnh rồi, bạn ấy thấy bạn nhỏ Trần Trần hành động như vại, có khi sung sướng mà mê man thêm rồi =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s