Phóng Vương gia ==Chương 50.3==

Trong lều nhất thời im ắng, A Ngưng cứ nửa canh giờ là bắt mạch cho Quân Vô Nặc một lần, lại lau mồ hôi trên mặt hắn, chăm sóc rất cẩn thận.

Ngư Ấu Trần nhìn cảnh A Ngưng lo lắng chăm sóc cho Quân Vô Nặc mà lòng chợt thấy buồn, A Ngưng chắc hẳn đã theo Quân Vô Nặc lâu lắm rồi, A Ngưng là người cẩn thẩn tỉ mỉ, lại hiểu lòng người nữa, cho nên Quân Vô Nặc luôn mang theo cô ấy bên mình, chẳng lẽ là hắn thích A Ngưng?

Cô thì ngược lại, cái gì cũng chẳng được, cũng không dịu dàng tỉ mỉ, cũung không có y thuật cao như A Ngưng, Quân Vô Nặc có phải sẽ hối hận ngày đó đã thành thân với cô không?

Con người quả thật rất mâu thuẫn, lúc trước cô chẳng hề bận tâm mấy điều này, cảm thấy Quân Vô Nặc lấy cô là muốn lợi dụng cô mà thôi. Nhưng hiện giờ lại xuất hiện thêm một A Ngưng nữa, cô đột nhiên phát hiện chính mình không phải là một người vợ hiền dâu thảo gì cả.

Mà cảm xúc này một khi đã nảy sinh thì nó giống như một đám lửa bùng cháy càng ngày càng lớn vậy, mãi không thể nào thoát ra được. Vì vậy cô ý định tìm việc gì đó mình có thể làm.

Tuy nhiên, điều có thể làm thì A Ngưng đã làm hết rồi, Ngư Ấu Trần tìm kiếm nửa ngày cảm thấy mình có thể pha nước ấm để lau mình cho hắn, sẵn tiện đổi luôn quần áo sạch cho hắn.

Nói là làm, cô đứng dậy đi ra ngoài chuẩn bị. A Ngưng tưởng rằng Ngư Ấu Trần ngồi không rồi chán nên mới rời đi, lòng cô mới thở phào nhẹ ra, quay đầu nhìn người khuất sau tấm mành, trên mặt cô lúc này mới nhu hòa lại.

Chỉ những lúc như thế này, cô mới có thể ngắm nhìn Quân Vô Nặc, mới có thể  gần hắn như thế này. Nhưng nhìn cả người hắn chằng chịt vết thương, cô không thật sự rất đau lòng.

Theo hắn lâu như vậy, cô chưa hề thấy hắn bị thương nặng như vậy, mà điều càng không thể ngờ hơn là hắn vì Ngư Ấu Trần mà bị thương.

Lúc đầu cô nghĩ hắn thành thân với Ngư Ấu Trần bởi vì muốn nhân cơ hội này mượn sức Ngư Ấu Trần làm hậu thuẫn, nhưng không nào ngờ được rằng hắn lại vì cô gái đó mà bất chấp mạng sống của mình, thậm chí quên đi thân phận cao quý của hắn, sao hắn lại có thể vì một cô gái mà đẩy bản thân vào chỗ chết chứ?

Lỡ như lúc ấy hắn xảy ra chuyện gì thì….

Cô không dám nghĩ đến  hậu quả đó, tay đổi thuốc cho hắn mà run bần bật cả lên. Người đời đều nói hắn ôn nhuận như ngọc, lại không hề biết rằng hắn mặt ngoài khiêm tốn nhưng lại rất xa cách với người khác, duy chỉ có Ngư Ấu Trần đó là ngoại lệ mà thôi.

Mà chính cái ngoại lệ này lại khiến lòng cô đau như dao cắt vậy, sợ rằng còn đau hơn cả vết thương trên người hắn nữa.

Cẩn thẩn thay thuốc cho Quân Vô Nặc, cô lúc này mới nhìn kỹ khuôn mặt tuấn mỹ của hắn. Bộ dáng ngủ say của hắn nhìn rất đẹp và ôn nhu, không còn vẻ lạnh lùng khí thế bức người như bình thường, làm người ta thật sự muốn nhìn gần hơn nữa.

Ánh mắt cô nhìn khắp khuôn mặt hắn, cô khẩn trương mặt đỏ tim đập dùng ngón tay chạm nhẹ vào chân mày Quân Vô Nặc, đây là điều mà cô chưa bao giờ dám nghĩ đến, giờ phút này lại có thể gần hắn đến như vậy.

Cô khẽ vuốt nhẹ khuôn mặt tuấn mỹ kia, vòng qua vết thương trên vai, đưa tay chạm vào ngực hắn. Xem ra, thuốc của cô cũng rất công hiệu, tim hắn đã đập ổn định lại rồi, chắc hẳn không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại.

Nhìn hắn mím môi ngủ say, cô chợt nghĩ đến hình ảnh Ngư Ấu Trần dùng miệng đút canh cho hắn, hành động thân mật không hề e dè này càng khiến tim như ngàn dao cứa vào.

Trong phút chốc, cảm xúc trong người thúc đẩy, cô cúi gần đôi môi trắng bệch của hắn.

Cổ tay đột nhiên có người nắm chặt, tim  A Ngưng thiếu chút nữa là nhảy cả ra ngoài, cô khiếp sợ mở to hai mắt, cả người nhất thời cứng đờ.

Quân Vô Nặc vừa mới ngủ say giờ phút này mở trừng hai mắt, nhìn A Ngưng đang gần mình trong gang tấc, chân mày nhíu chặt lại, khuôn mặt toát ra lãnh khí, lực tay cũng bóp chặt tay A Ngưng, A Ngưng nhăn mặt nhưng lại cắn rắn không la đau.

“Ngươi làm gì ở đây?” Hắn mà giọng điệu làm người ta phải hoảng sợ, khiến A Ngưng rét run cả người.

“Ta….” Cô không biết phải giải thích hành động lúc nãy của mình thế nào, nhưng nếu đã bị hắn phát hiện rồi thì cũng không thể nào giấu diếm được. Nghĩ vậy, cô bình tĩnh nói, “Ta…”

“Hai người làm gì vậy?” Giọng nói hoảng hốt của Ngư Ấu Trần chen ngang lời nói của A Ngưng.

Ngư Ấu Trần không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa, trong tay còn bưng chậu nước nóng, hơi nước bốc lên ngùn ngụt, cô nghi hoặc nhìn Quân Vô Nặc và A Ngưng.

23 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s