Lão Công == Part 9.5 ==

Cô đi vào phòng ngủ cầm điện thoại của Quý Tiệp đang để ở đầu giường, bấm vào thư mục lưu trữ file ghi âm, điện thoại lúc này phát ra đoạn đối thoại khi cô say rượu.

Cả người lạnh run, cô cảm giác như mình bị sỉ nhục, cô có thể không quan tâm nguyên nhân đeo đuổi cô, cô tin rằng cả hai người đều yêu nhau thật lòng.

Thế nhưng anh giữ lại đoạn ghi âm này để làm gì? Cô tưởng rằng anh giữ đoạn ghi âm này như vật kỷ niệm mà thôi, chẳng lẽ anh thật sự dùng đoạn ghi âm này để khoe chiến tích với bạn bè sao? Đoạn đối thoại thân mật như vậy mà anh có thể dễ dàng để cho người khác nghe, để cho người khác giễu cợt cô, cô làm sao còn có thể tin tưởng lời ngon tiếng ngọt của anh nữa?

Trong phòng khách truyền đến tiếng mở cửa, cô làm như không có việc gì bỏ điệnt thoại xuống, ra khỏi phòng.

“Gia Hinh, anh mua cháo thịt nạc mà em thích ăn nè.” Tiếng Quý Tiệp vọng vào, “Mau ra đây ăn đi, nếu không thì sẽ nguội mất.”

“Em đây.” Nhìn khuôn mặt tươi cười sáng lạn của Quý Tiệp mà cô cảm thấy bi ai, cô không biết đâu mới là con người thật của anh. Lòng cô nhói đau, nhưng cô vẫn hy vọng mọi chuyện còn có thễ vãn hồi, anh sẽ giải thích mọi chuyện với cô.

“Em đang nghĩ gì vậy? Có tâm sự sao?” Quý Tiệp thấy cô hơi là lạ, đưa tay sờ trán cô, “Em không khỏe hả? Đi, anh dẫn em đi bác sĩ.”

“Em không sao.” Cô kéo bàn tay tocủa anh khỏi trán mình, ôn nhu cười, “Chỉ là chờ anh hơi lâu thôi, em còn tưởng rằng anh lạc đường nữa chứ.”

“Làm gì có! Anh đâu phải vụng về như em đâu.” Anh nói đùa với cô, hôm nay tâm trạng cô có vẻ vui hơn mọi khi.

Hai người vừa ăn sáng vừa trò chuyện rất vui vẻ đến quên mất cả thời gian, sau khi ăn hết tô cháo, cô mới ngẩng đầu, do dự một lúc mới mở miệng hỏi.

“Anh còn nhớ lúc mình ở Paris, buổi tối em uống rượu say ấy, em đã tỏ tình với anh, nhớ không?”

Quý Tiệp thoáng giật mình, sau đó mới gật đầu, “Đương nhiên là nhớ, suốt đêm đó em hễ mở miệng là 1 Edward, 2 cũng Edward, hừ, anh làm sao mà có thể quên cho được.” Giọng nói anh có chút giận dỗi.

Cô giả bộ tức giận trừng mắt lườm anh, “Vậy chắc anh cũng không quên anh gạt em thế nào chứ, em sợ tới mức cả người toát mồ hôi lạnh.”

“Anh chỉ muốn nhắc em lần sau đừng uống nhiều rượu thôi mà.” Anh cũng chẳng cảm thấy mình làm gì quá đáng cả.

“À… thế nên anh mới giữ đoạn ghi âm đó lại để uy hiếp em chứ gì, để nhắc nhở em đừng uống rượu phải không?” Cô thử hỏi anh.

“Không phải vậy, anh giữ lại để làm kỷ niệm, trong đoạn ghi âm đó là lời tỏ tình của em, anh làm sao dám tùy tiện làm bậy được.”

Cô giả bộ tức giận lườm anh, “Vậy anh mà dám cho người khác nghe, cả đời này em không thèm nhìn mặt anh.” Khóe miệng tươi cười, cô chờ anh phản bác lại, chờ anh thừa nhận mình sơ sót.

Khuôn mặt Quý Tiệp căng thẳng, sau đó mới vội nói, “…. Anh nào dám, nếu không thì em lại nguyền rủa anh thì sao.”

Nụ cười trên mặt Ôn Gia Hinh tắt ngấm, anh quả nhiên đang nói dối, nếu như anh đã thẳng thắn với cô, cô còn có thể cho anh một cơ hội.

Không muốn nhắc đến chuyện uống rượu đêm đó cùng đám Dục Thần nữa, Quý Tiệp lấy hộp đựng nhẫn từ trong túi ra.

“Gia Hinh, hôm nay anh muốn cầu hôn với em lần nữa, lần trước em nói không thích mấy trang sức quý báu, lần này anh tự mình đi lựa chiếc nhẫn này, tuy rằng cũng không đáng giá mấy, nhưng hy vọng em sẽ thích.” Cô nhìn chiếc nhẫn có đính đá màu lam trong tay anh, dù thủ công không được sắc xảo cho lắm nhưng nhìn cũng rất đẹp, cô rất thích nhưng không hiểu sao lòng cô lại nguội lạnh.

Cô mỉm cười ngọt ngào, gật đầu, vươn bàn tay trắng nõn ra, “Em rất thích, anh đeo cho em đi.”

Quý Tiệp kinh ngạc, “Em đồng ý lấy anh rồi sao?” Anh không hề nghĩ lần này mình lại thành công. Ôn Gia Hinh gật đầu, anh vội vàng đeo nhẫn vào tay cô, chiếc nhẫn đeo vào tay cô càng đẹp hơn.

“Được rồi, em đồng ý lấy anh, em hy vọng lễ đường sẽ trang trí đầy hoa hồng, còn phải có một bánh kem 5 tầng nữa, ít nhất phải có hai mươi chiếc xe đón dâu, rồi mấy quan khách phải cùng chúc phúc em.”

Anh kích động nắm lấy ta cô, “Chỉ cần em chịu lấy anh, điều kiện gì cũng được hết.”

Cô tựa vào lòng anh, vẻ mặt tươi cười nhưng ẩn sau đó lại có chút thống khổ, “Vậy chúng ta tổ chức đám cưới vào ngày đầu tháng sau đi.”

“Được.” Anh không suy nghĩ mà đồng ý ngay, bởi vì giờ anh quá hạnh phúc rồi!

Ngày đầu tháng sau?

Chính là ngày cá tháng tư!

Advertisements

13 Comments

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s