Lão Công == Part 9.6 ==

Quý Tiệp thật không muốn hôn lễ diễn ra vào ngày xấu như vậy, nhưng bạn gái anh rốt cuộc đã gật đầu chịu lấy anh, anh làm sao lại có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy. Huống chi Gia Hinh còn nói hôm nay là ngày hoàng đạo, cô muốn đám cưới vào ngày này cho nên anh mặc dù không vừa lòng lắm nhưng vẫn sốt sắng chuẩn bị hôn lễ.

Anh vì cô đặt một bộ áo cưới sang  trọng của Pháp, còn kêu thợ kim hoàn làm một bộ trang sức kim cương có giá trị xa xỉ. Nôn nóng đợi chờ đến ngày một tháng tư, Quý Tiệp đã đến lễ đường rất sớm, hôm nay anh mặc bộ âu phụ màu trắng thẳng tắp. Vẻ đẹp trai cùng lãng tử của anh khiến bao cô gái phải thèm muốn, chỉ tiếc rằng trong lòng anh chỉ có duy nhất hình bóng của Ôn Gia Hinh mà thôi.

Anh yêu Ôn Gia Hinh, yêu bộ dáng yêu kêu của cô, chiếc miệng nhỏ nhăn hay nguyền rủa anh, sự kiêu căng cao ngạo cùng tài trí thông minh của cô… Đáng tiếc rằng trước khi cưới không thể gặp nhau, cho nên mấy ngày trước Gia Hinh đã gom hành lý về nhà cô ở vài ngày, cô cũng kiên trì kêu anh không cần đón dâu gì cả, cứ ở lễ đường chờ cô đến là được rồi, anh không hề nghĩ Gia Hinh lại là người phụ nữ truyền thống như vậy.

Quan khanh đã đến gần hết, lễ đường xa hoa thập phần náo nhiệt.

Theo yêu cầu của cô, lễ đường phải trang trí đầy hoa hồng, có bánh kem 5 tầng có cắm 2 cô dâu chú rể nhỏ nhỏ, và trên bánh kem ghi tên của anh và cô.

Đội ngũ đón dâu cũng đã có mặt rồi, anh nhìn đồng hồ rồi nhìn quan khách đang trò chuyện rôm rả trong lễ đường.

Hôn lễ sẽ cử hành lúc 10 giờ, chủ hôn cũng đã đến từ sớm, họ hàng cùng bạn thân đều đến chung vui cùng anh, có cả phóng viên túc trực chụp hình.

Nhưng giờ cũng đã 9h30, gần tới giờ cử hành hôn lễ, sao Gia Hinh còn chưa đến nữa?

Quý Tiệp bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ trên đường xảy ra chuyện gì?

Anh gọi điện thoại cho người phụ trách tiếp đón bạn bè của cô dâu, nhưng đối phương nói họ đến nhà Ôn Gia Hinh từ sớm nhưng ấn chuông cửa mãi vẫn không thấy ai ra mở cửa cả.

Quan khanh đã chờ đến sốt ruột, lão Tiêu cũng nhíu mày lo lắng.

Quý Tiệp lúc này mới để ý thấy nhà gài không một ai đến hết, em gái Gia Hinh đâu? Lòng anh nóng như lửa đốt, gọi điện thoại cho Ôn Gia Hinh thì lại tắt máy, gọi cho Ôn Gia Nhu thì cũng tắt máy, gọi đến cửa hàng bánh thì không ai nghe!

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Quan khách bắt đầu thấy lạ nên hỏi han, giờ này cô dâu còn chưa tới nữa, chuyện gì xảy ra ?

Đột nhiên một đứa bé từ cửa bước vào, Quý Tiệp vừa nhìn thấy Ôn Tiểu Khải liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước đến, « Sao giờ này mẹ và dì con còn chưa đến nữa ? » Chỉ thấy Ôn Tiểu Khải bất đắc dĩ nhún vai, sau đó lấy lá thư từ trong túi ra đưa cho Quý Tiệp, « Đây là thư của dì kêu con đưa cho chú, dì ấy nói hôm nay dì ấy sẽ không đến lễ đường. »

 « Con nói cái gì ? » Quý Tiệp nghe như sét đánh ngang tai, đau đến nổi không thở được, anh cuống quít lấy thư ra coi, trên thư là chữ viết mà anh rất quen thuộc :

Gửi Quý Tiệp,

Em không phủ nhận rằng em yêu anh, nhưng em hy vọng mai sau chuyện của chúng ta chỉ còn là dĩ vãng. Lúc anh xem thư này thì em đã ra nước ngoài rồi, đi đâu à ? Em nghĩ anh cũng chẳng quan tâm đâu, theo tính tình của anh, anh sẽ không bao giờ để người khác trêu chọc mình, chắc hẳn giờ anh đang rất tức giận.

Chúng ta xem như huề nhau, bởi vì em cũng rất giận, anh vì cá cược mà theo đuổi em, rất quá đáng, thế mà anh còn lấy đoạn ghi âm để khoe khoang với mọi người như một chiến tích của mình, làm thế nào em còn có thể chịu được ? 

Bất ngờ sao ? Tưởng rằng cả đời này em sẽ không biết ư ? Anh về nhà nghe băng ghi âm trong điện thoại thì sẽ hiểu, ghê tởm hơn là anh đã làm sai mà còn nói dối ?! Anh đã không thẳng thắn với em, thì em còn sao còn tin lời hứa hẹn của anh được ?

Có lẽ lúc anh cầu hôn em… chắc cũng lại là một ván bài khác…

Ngày cá tháng tư vui vẻ !

Gia Hinh lưu bút.

Lá thư rơi xuống đất, Quý Tiệp đứng tần ngần tại chỗ, quan khách trong lễ dường đều tò mò trố mắt nhìn.

« Chuyện gì vậy ? » Một vài người bạn của Quý Tiệp quan tâm hỏi.

Quý Tiệp bỗng dưng nở nụ cười, vẻ mặt tưởng chừng như vui vẻ nhưng lại thoáng đau đớn, « Thật xin lỗi đã làm tốn thời gian của mọi người, hôn lễ hôm nay chỉ là trò đùa trong ngày cá tháng tư thôi. »

Chỉ là trò đùa….

Advertisements

14 Comments

  1. Ặc, chị chơi chi mà ác rứa, huhu. Nhưng mà đặt mình vào trong tình cảnh của chị, thì cũng phải công nhận chị chơi kiểu này cũng đáng.

    Thanks Elvie.

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s