Lão Công == Part 10.1 ==

Chương 10:

Hai tháng sau – Trước cửa giáo đường ở Luân Đôn, một đám người tụ tập rất náo nhiệt, hoa như bay như múa trên bầu trời xanh thẳm.

Cô dâu chú rể vui mừng nhận sự chúc phúc của họ hàng bạn bè, nhìn bọ họ tươi cười hạnh phúc mà khiến người ta phải chạnh lòng.

Nếu hai tháng trước cô không trốn khỏi hôn lễ thì có phải hôm nay cô cũng sẽ hạnh phúc như vậy không? Không, có lẽ cô còn bị tổn thương hơn nữa.

Ôn Gia Hinh nhìn hôn lễ của người khác mà hai mắt đỏ hoe, bất giác cô càng đi càng đến gần lễ đường, đột nhiên hoa cô dâu từ trên cao rơi xuống tay cô, cô theo bản năng chụp lấy, nhất thời mọi người trong hôn lễ đều nhìn về phía cô.

Nhìn kỹ thì cô dâu chú rể đều là người phương Đông, mà sao…. Chú rể đó nhìn rất quen mặt, cô tò mò nhìn chú rể, đối phương cũng đang nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, trên mặt đều tỏ vẻ kinh ngạc.

Ôn Gia Hinh xoay người định đi, không ngờ chú rể lại chạy nhanh về phía cô, “Ôn tiểu thư, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”

Cổ tay cô bị đối phương nắm chặt, cô đứng tại chỗ xoay đầu ra vẻ bình tĩnh nhìn Đinh Dục Thần, “Tôi không biết anh gọi tôi có chuyện gì, hay là các người cá cược gì nữa rồi muốn tôi hỗ trợ để chứng minh phải không?”

Vẻ mặt Đinh Dục Thần buồn thiu, áy náy nói, “Tôi hy vọng  cô có thể nghe tôi giải thích, mọi chuyện không phải như cô nghĩ đâu.”

Cô lãnh đạm nói, “Chúng ta cũng không phải tính là quen biết, anh không cần phải giải thích gì với tôi cả.”

“Quý Tiệp yêu cô.” Đinh Dục Thần nghiêm túc nói, “Lúc trước ở hôn lễ cô gạt cậu ấy, chuyện này đã thành trò đùa trong giới kinh doanh, nhưng cậu ấy không hề đổ lỗi cho cô.”

“Vì đó là do anh ta sai.”

“ Chuyện cá cược chỉ là trò đùa của đàn ông với nhau mà thôi, Quý Tiệp cũng chính miệng thừa nhận tình cảm của hai người không thể nào dùng 1000 tệ để so sánh được, cậu ấy cũng không phải vì muốn thắng mà yêu cô. ”

Nhìn Đinh Dục Thần, Ôn Gia Hinh cảm thấy cô quả thật rất vô dụng. Kỳ thật cô cũng đã sớm mềm lòng…. “ Nhưng anh ấy đem đoạn ghi âm…. ”

“ Cô còn nhớ nội dung đoạn ghi âm đó không ? Trong đó không chỉ có lời tỏ tình của cô, mà còn có lời tỏ tình của Quý Tiệp nữa, cô nghĩ cậu ấy lại lấy mình ra làm trò đùa sao ? ”

Cô đúng thật đã quên, trong đoạn ghi âm có đối thoại của hai người.

“ Đó là lúc chúng tôi đang uống rượu, tôi giựt điện thoại của cậu ấy, trong lúc vô ý nghe được đoạn ghi âm, cậu ấy còn vì chuyện này mà xém tí nữa đã trở mặt với nhau rồi… ” Trong nhất thời, vẻ mặt Đinh Dục Thần trở nên cam chịu, “ Nhưng hiện tại tốt rồi, rốt cuộc cũng trở mặt, cô xem đi, đây là cậu ấy đánh tôi đó. ”

Nhìn theo tay của Đinh Dục Thần, cô thấy cằm anh ta có vết bầm, nhìn như còn rất mới. Hơn nữa, trên đó còn có hoa văn rất kỳ lạ ?

“ Tôi nói với cậu ấy là muốn nhanh chóng kết hôn, lúc đó cậu ấy còn cười chúc phúc tôi, không ngờ tới cậu ấy lạigiả bộ mà thôi, hai ngày trước bữa đám cưới, cậu ấy tới tìm tôi nói là muốn tặng quà cho tôi, cô xem đi. Đây là dấu ấn cậu ấy gây ra. ”

Ôn Gia Hinh nở nụ cười, cười đến nỗi không ngừng được, “ Ha ha—anh ta cũng có mắt thẩm mỹ lắm, kiểu nhẫn này của anh ấy cũng rất đẹp, rất hợp với anh ấy. ” Nói xong, cô còn cảm thấy rất khâm phục Quý Tiệp.

“ Mẹ nó, shit ! Tôi vậy mà lại chửi thề trong hôn lễ của mình, hai vợ chồng các người đều cùng một giuộc, đều chẳng có lương tâm như nhua. ” Thế mà anh lại vì chuyện của hai người này mà áy náy.

“ Tôi và anh ấy chưa có kết hôn, anh đừng có gọi bậy bạ, huống hồ anh ấy vẫn chưa “ gian dâm cướp của, lớn nhỏ ăn sạch ” của anh đã là may lắm rồi, lát nữa anh nên gọi điện thoại cảm ơn anh ấy đi. ”

“ Cảm ơn cái con khỉ mốc khô ! Đúng rồi, nhắc đến gọi điện mới nhớ, tôi giúp cô gọi điện thoại cho cậu ấy. ”

“ Không cần. ”

Lần này giọng điệu Đinh Dục Thần mang vài phần chỉ trích, “ Tôi còn chưa giải thích rõ sao ? Hay là cô không tin tôi ? Cô nhẫn tâm tiếp tục tra tấn cậu ấy sao ? ”

“ Không phải. Chuyện của hai chúng tôi không phải chỉ dùng hai từ xin lỗi là giải quyết được, có một số chuyện tôi muốn anh ấy giải thích rõ, cũng có một số chuyện tôi phải tự mình tìm hiểu, tôi sẽ liên lạc với anh ấy, anh không cần phải lo. ”

“ Nhưng mà…. ”

“ Này, anh còn muốn đứng đây nói chuyện với tôi đến bao giờ nữa ? Bà xã anh từ nãy giờ cứ nhìn chúng ta, giống như sắp phát hỏa rồi, nếu cô ấy đến hỏi thì tôi tuyệt đối sẽ làm chứng giúp anh, nói tôi là vợ bé của anh. ” Cô nghĩ cô dâu chính là cô gái mà Đinh Dục Thần đeo đuổi đến tận Hongkong, xem ra anh ta cũng yêu người vợ này lắm. Thật không ngờ, một công ty hòa hoa nổi danh trong giới thượng lưu lại có thể vì một đóa hoa mà bỏ cả khu rừng.

“ Shit, tôi mặ kệ các người ! ” Anh vội vàng chạy về phía lễ đường, không ngừng dỗ dành cô dâu.

Xoay người bước đi, Ôn Gia Hinh không biết phải làm sao. Nghe Đinh Dục Thần nói xong, cô nhất thời mất đi phương hướng, chẳng còn hứng thú đi du lịch gì nữa.

Biết Quý Tiệp không lấy đoạn băng ghi âm ra khoe, cô đoán rằng lúc trước anh nói dối là có lý do, vấn đề mấu chốt vẫn là do cô.

Cô nâng tay lên, nhìn ngón tay áp út của mình, cô đã làm chuyện quá đáng như vậy, anh còn muốn cưới cô không ?

Đèn đỏ, cô dừng lại bên đường, ngẩng đầu nhìn qua bên kia đường thì chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, một người đàn ông phương Đông cao gầy, khuôn mặt vẫn tuấn tú như trước, nhưng vẻ mặt lại rất nghiêm túc.

Là mơ sao ? Thật là Quý Tiệp ư ?

Advertisements

17 Comments

  1. Ta giựt lại tem nè. Thanks Elvie. Có vẻ nàng này cũng làm hơi quá, nhưng kệ, lâu lâu cũng phải có một chàng bị hành lên hành xuống chứ ko mấy hắc nam này lên mặt hoài.

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s