Lão Công == Part 10.2 ==

Cô không dám tin vào mắt mình. Anh sao lại ở đây ? Cho dù Đinh Dục Thần có lén gọi điện thoại cho anh thì cũng không thể nào nhanh vậy.

Một chiếc xe tải đột nhiên chạy ngang qua, cản trở tầm mắt của cô, trong phút chốc cô ngẩn ra sợ bóng dáng kia sẽ biến mất.

Chiếc xe chạy qua rồi, bóng dáng bên kia đường cũng không còn ở đấy, toàn thân cô run rẩy, lòng đầy sợ hãi, dường như có gì đó mất mát trong cô. Cô hít một hơi thật sâu, trán đầy mồ hôi, tim thì lại đập nhanh.

Đây là ảo giác sao ? Vì cô rất nhớ anh sao ?

Hai tháng nay cô ép mình đừng nghĩ đến anh nữa, cô ép bản thân mình phải kiên cường, đừng nghĩ đến anh nữa… vì mỗi lần nhớ đến khuôn mặt anh, bao nhiêu kỉ niệm của hai người lại ùa về.

Cô không nào lừa dối chính mình, cô phải đi tìm anh.

Vừa xoay người thì cô liền đụng vào một người cao lớn, ngẩng đầu nhìn lên cô chợt bàng hoàng đứng bất động tại chỗ.

“ Anh… ”

Quý Tiệp đang đứng sừng sững trước mắt cô, vẫn mặc bộ âu phục màu đen thường ngày, vẫn đẹp trai như trước, chỉ là khuôn mặc hốc hác đi nhiều, vẻ mặt có chút mệt mỏi khiến người ta phải đau lòng.

Hai tháng qua anh sống thế nào ?

“ Hành trình của em đã xong chưa ? ” Hồi lâu sau, một giọng nói khàn khàn lãnh đạm, có chút ngang ngược cất lên.

Ôn Gia Hinh không nói gì, cô không tài nào cười được, chỉ đứng lặng yên ở đó.

Ôn Gia Hinh y như trẻ con bỏ nhà ra đi rồi bị bắt về, không còn đường nào chạy thoát, cũng không thể cự cãi gì, đành phải ủ rũ cúi đầu chờ đợi người ta xử lý mình.

Cô cảm giác anh từ từ bước đến gần mình, hơi thở quen thuộc kia càng ngày càng gần, chợt cô muốn khóc thật to.

Cho đến anh đứng trước mặt cô, cô nghĩ anh sẽ ôm chặt mình vào lòng, nhưng ngược lại anh chẳng hề làm gì cả.

Ngẩng đầu lên, cô đối diện với đôi mắt sâu đen của Quý Tiệp, cô liếc nhìn thấy có hai người đàn ông to con bước xuống từ chiếc xe hơi màu đen phía sau lưng anh.

“ Đưa cô ấy đi, nếu cô ấy dám kháng cự, cứ dùng dây thừng trói cô ấy lại. ”

Nghe lệnh của Quý Tiệp, hai người đàn ông to con nắm chặt hait ay cô. Cô trừng mắt nghi hoặc nhìn Quý Tiệp, anh thì lại dửng dưng nhìn cô.

Cô ra sức giãy dụa, nhưng sức lực của một cô gái yếu ớt thì không thể nào địch nổi hai người đàn ông cường tráng được.

“ Quý Tiệp, anh làm cái gì vậy ? Thả tôi ra…. Mau kêu họ buông ra, tay em rất đau… ”

Cô liều mình quát to, nghe cô la tay đau, anh nhíu mày.

Ôn Gia Hinh cố gắng nói, “ Đau quá, tay em bầm hết rồi… rất đau… ”

Lạnh lùng nhìn cô, Quý Tiệp đưa mắt ra lệnh hai người đàn ông kia, “ Mang lên xe, nhanh lên. ”

Cô há hốc mồm, Quý Tiệp định bắt cóc cô sao ?

Trên xe, cô bực tức nhìn Quý Tiệp, anh lại giống như một vương giả kiêu ngạo, ngồi bắt chéo chân trên ghế, bộ dáng lạnh lùng cùng tuyệt tình.

Nhìn ánh mắt hình viên đạn của cô, anh quăng cà vạt sang một bên, nhích người kề sát mặt cô.

“ Không cần nhìn anh bằng ánh mắt này, anh không thích. ”

Quý Tiệp nói thỏ thẻ bên tai Ôn Gia Hinh, giọng nói vẫn lạnh như băng.

Gặp lại thế này cô thật không biết nên khóc hay nên cười, cô đúng thật là cao số còn có thể gặp lại anh. Nhưng người này dám bắt cóc cô ?

Đinh Dục Thần gạt người !

Lúc trước ở hôn lễ cô bỏ anh đi, chuyện này đã trở thành trở cười trong giới kinh doanh, nhưng anh không hề đổ lỗi cho cô. Vì anh tức giận đến nói không nên lời, cho nên hiện tại tìm được cô rồi, nên anh tính giết người diệt khẩu cho hết giận đây !

Càng nghĩ cô lại càng bực mình. Anh nhỏ nhen vậy sao ? Đáng giận !

Bên trong xe hoàn toàn tĩnh lặng, hai người cứ y như trước kia, hễ giận nhau là không ai nói chuyện với ai, kiểu như so ai giỏi chịu đựng hơn ai, mười phút sau, Ôn Gia Hinh đột  nhiên bật cười.

 ” Em cười cái gì ? Em tưởng anh không dám làm gì em sao ? ” Giọng nói Quý Tiệp có chút tức giận cũng có chút cam chịu.

“ Không phải, xin lỗi, em không có ý gì. ” Cô vội ngừng cười.

Cô không phải cố ý, chỉ là nhớ đến hình ảnh hai người giận nhau lúc trước cô lại cảm thấy buồn cười, hại cô trong tình huống này mà còn thấy vui, kết quả nhịn không được liền bật cười.

Xe đi được gần nửa tiếng thì dừng lại, cô bị anh kéo xuống xe, cô không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy gió đang rít gào bên tai mình.

Đột nhiên anh dừng bước, ấn vai cô xuống để cô ngồi yên vị, anh cầm chặt tay cô ngó nghiêng ngó ngửa như là đang kiểm tra gì (lúc đầu Ôn Gia Hinh kêu là tay bị bầm, Quý Tiệp coi thử bị j k), sau đó lại dùng dây thường trói chặt cổ tay cô, nhưng anh không buộc chặt cho lắm.

Lúc này, Ôn Gia Hinh lại nhịn không được  gật cười lần nữa.

Quý Tiệp lườm cô, đương nhiên cô cũng chẳng bận tâm mấy, “ Em lại cười gì nữa ? ”

“ Không. Không có gì, anh tiếp tục làm việc của anh đi. ” Cô đúng thật là bệnh thần kinh, chết đến nơi mà còn phát hiện anh quan tâm mình, nhưng cảm giác rất ấm áp, như rằng không hề có nỗi sợ nào ở phía trước.

20 Comments

  1. trời ơi, sis vừa up xong 10.2 thì em send cho sis cái bản word mới update đến 10.1 thôi T^T
    hehe nhưng đọc đã thật 😀 mấy ngày nghỉ ôn thi, hôm nay lên đọc 1 tràng luôn. Thank sis :*

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s