Lão Công == Part 10.3 ==

Bên tai truyền đến một giọng đàn ông khác, “ Thiếu gia, chuyên cơ đã chuẩn bị xong hết rồi. ”

“ Tốt. ” Quý Tiệp đáp nhẹ một tiếng, sau đó liền kéo Ôn Gia Hinh đi, “ Anh muốn dẫn em đi đâu ? ”

Anh lạnh lùng cười, “ Em đoán đi ? ”

“ ….. Về cửa hàng bánh ? ” Nói thật, trong đầu cô lúc này nhớ đến mấy cái bánh thơm ngon của em gái.

Trong chốc lát, anh vươn tay đánh mạnh vào mông cô, “ Sai. ”

“ Sai thì thôi, anh làm gì mà đánh mạnh dữ vậy ? Đau nha.”

“Nếu không đau thì làm sao em thông minh lên được. ”

“ Anh…. ” Vốn tưởng thừa dịp anh ôm cô mà thúc vào ngực anh một cái, nhưng chợt cô nghe tiếng tiếng gió rít gào rất mạnh, động cơ quay ầm ầm….  “ Anh dẫn em lên máy bay ? ”

Anh lại nhéo hai má cô, “ Đáp đúng. ”

Sai cũng đánh, đúng cũng đánh, người này quả nhiên thích hợp trà độc cấp dưới, không thích hợp làm dục anh tài.

“ Anh thật ra là muốn dẫn em đi đâu ? Vì sao lại bắt em lên máy bay ? ”

“ Không phải lúc nãy em cười rất vui vẻ sao, chả lẽ hiện tại sợ rồi ư ? ”

Đương nhiên là không, nói thật ra cô là càng ngày càng không sợ, ngực anh rất ấm áp, nhưng cô lại không thể nói ra lời này, nếu không anh sẽ rất đắc ý, “ Phải, em sợ lắm, cho nên tốt nhất anh nói đi, muốn làm gì em ? ”

“ Anh định đến khi máy bay đang ở độ cao 5000 mét, anh sẽ thả em từ trên cao xuống thịt nát xương tan, để em biết bỏ anh đi thì kết cuộc bi thảm thế nào. ” Giọng nói uy hiệp của anh vang bên tai cô, làm cô nhớ đến giai đoạn ngọt ngào của hai người, giọng điệu anh lúc này cứ y như lúc cô nguyền rủa anh vậy, khẩu xà tâm phật.

Quý Tiệp lại kề sát tai cô, gian xảo nói, “ Sợ sao ? Thử tưởng tượng đi, một thân hình mảnh mai như vậy nếu như rơi từ trên cao xuống, rơi ngay xuống biển thì sẽ thành bộ dạng gì ? ”

“ Biến thành mỹ nhân ngư sao ? ”

Quý Tiệp kinh ngạc ba giây, lập tức nâng cằm cô lên, lực tay cũng mạnh hơn, “ Em nghĩ anh đang nói giỡn hả ? Em nghĩ anh không dám làm sao ? ”

Không đẩy ra bàn tay đang làm đau cằm cô, Ôn Gia Hinh chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, “ Em có thể để lại di ngôn chứ, nguyện vọng  cuối cùng trước khi chết ? ”

“ Nguyện vọng gì ? ”

“ Em đã đi nhiều nước rồi, rất là mệt nha, anh có thể cho em mượn vai anh một tí được không ? ”

Bầu không khí hoàn toàn tĩnh lặng, Quý Tiệp cũng không biểu lộ gì, mà Ôn Gia Hinh cũng chẳng thấy sợ hãi gì.

Sau đó có người nhẹ nhàng ôm cô, cô không chỉ có thể tựa vào vài anh mà còn nằm gọn trong lòng anh, rất thoải mái, rất ấm áp, khóe môi Ôn Gia Hinh bất giác giương lên thành một đường cong đầy thỏa mãn.

“ Em đừng có tưởng bở, anh chỉ là hoàn thành ước nguyện trước khi chết của em thôi. ”

“ À, vậy thì anh phải nhớ, lúc quăng em xuống biển thì đừng đánh thức em, em muốn ngủ một giấc cho đã. ” Gần như vậy, cô có thể nghe được tiếng tim đập của anh.

Cô đột nhiên tự tin hẳn lên — anh sẽ không bỏ cô lại.

“ Hừ. Anh sẽ cân nhắc. ”

Không trả lời lại anh, cô thật sự rất mệt mỏi, rất buồn ngủ, mí mắt cô nặng trĩu, dần dần tiến vào mộng đẹp.

Trong mơ, một bàn tay to ấm nhẹ nhàng vuốt hai má cô, rất dịu dàng, còn có tiếng thở dài nhè nhẹ, hương vị quen thuộc bao quanh người cô, khiến cô càng ngủ say hơn.

Tận đến khi tiếng rít vang lên bên tai, cô mới tỉnh dậy, máy bay lúc này đã hạ cánh rồi.

Không phải thả cô từ 5000 mét xuống biển để cô chết sao ? Xạo ! Ha ha—làm sao bây giờ ? Cô rất muốn cười thật to.

Quý Tiệp đột ngột lấy cà vạt bịt mắt cô lại.

“ Thiếu gia, hay là để chúng tôi làm cho ? ”

Giọng nói này là của người đàn ông đi cùng máy bay lúc nãy, rồi có ai đó đụng vào tay cô, chợt giọng nói đầy tức giận của Quý Tiệp vang lên, “ Không được đụng cô ấy, lái xe đến đây đi. ”

Xong đời, cô vậy mà còn muốn cười, tuy rằng không biết anh muốn làm gì cô, nhưng nếu cô mà cười một cái thì chắc chắn anh sẽ điên tiết cả đời đây.

Phải, cả đời – khiến người ta thật chờ mong.

“ Không cần đi nhanh quá, cẩn thận một chút. ”

Hai người lên xe, cô không nhìn thấy Quý Tiệp, mà chỉ nghe giọng anh nói, cũng thú vị lắm chứ.

Một cánh tay ôn nhu vén mái tóc bị gió thổi bay tứ tung trên mặt cô, lúc sau gió đã không còn mạnh như vừa rồi, có lẽ anh đã kéo cửa kính lên.

Xe đi được một đoạn ngắn, hắn đẩy đẩy Ôn Gia Hinh, nói, “ Đứng dậy, tự mình đi. ” Anh tháo dây thừng đang buộc tay cô ra.

Giọng nói anh thì rất lạnh lùng nhưng động tác lại cực kỳ nhẹ nhàng.

Bọn họ xuống xe, anh nắm tay cô đi về phía trước, không quên nhắc nhở, “ Phía trước có bậc thang, cẩn thận một chút, em mà dám vấp ngã đẩy anh chết, anh thành quỷ cũng sẽ không buông tha em. ”

“ Biết rồi. ” Sao cô cảm thấy lời này của anh giống như lời thề hẹn suốt đời suốt kiếp ở bên cô thế ? Thành quỷ mà cũng ở cùng nhau, đúng là đẹp đôi mà.

Quý Tiệp rốt cuộc dừng lại, chậm rãi tháo cà vạt che mắt cô xuống.

Cô lờ mờ mở mắt ra, đến lúc thích ứng được ánh sáng, hai mắt cô đỏ hoe, đó là một lễ đường, bốn phía phủ đầy hoa hồng, bánh kem 5 tầng ở giữa, trên bánh còn có hai hình cô dâu chú rễ nho nhỏ mặc áo cưới cùng âu phục nắm tay nhau.

Trên bánh còn có tên của cô và anh.

Lễ đường vẫn bố trí y theo lời cô, nhưng đáng tiếc lễ đường to vậy mà chỉ có hai người bọn họ.

“ Đây là lễ đường hai tháng trước em đào hôn. Mọi thứ đều tự tay anh sắp xếp, y hệt như lễ đường trước đây, nhưng em không có đến tham dự. ”

Giọng nói anh nghẹn ngào, sợ cô sẽ đau lòng.

14 Comments

    • thanks nàng, ta hum wa có đọc rùi, nàng edit cũng đc mừh… chỉ là một số chỗ là chưa được thuần việt lắm… bỏ qua những cái đó thì đọc vẫn hiểu đc mà… tại vì văn cổ đại khác so với hiện tại tí…một số chỗ mình k dùng đc từ ngữ hiện đại để dùng… ta sắp có 2 truyện mới này… nàng mún thử dịch k????

  1. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s