Phóng Vương gia ==Chương 52.2 ==

Ngay cả Hoàng Thượng cũng biết ?

Ngư Ấu Trần càng kinh ngạc hơn, “ Vậy mà ngươi còn thành thân với ta ? ”

Khó có thể thấy cô phản ứng  như vậy, Quân Vô Nặc vờ nghiêm trang nói, “ Còn cách nào khác sao ? Chỉ cần thành thân với nàng, thì Hoàng Thượng sẽ không nghi ngờ nữa. ”

“ Vậy sao ngươi không nói sớm ? ” Ngư Ấu Trần mặc cho giờ hắn đang chọc mình hay không, cô quả thật rất lo lắng, còn tưởng rằng hắn vì cô mà gặp nguy hiểm. Thậm chí cô còn nghĩ đến hắn sẽ vì chuyện này mà thôi cô. Thì ra người không hề biết gì lại chính là cô ?

Quân Vô Nặc cũng không giấu diếm Ngư Ấu Trần, nói, “ Cha nàng nói đây chính là ý của mẹ nàng. ”

Mẹ cô là người Đông Đan, cha cô lại là đại tướng quân kháng Đông Đan, bọn họ không cho cô biết vì sợ cô lo lắng, điều này cô có thể hiểu rõ.

Hèn chi lúc đó cô đi tìm cha, cảm thấy ông nói chuyện úp úp mở mở, thì ra là bên trong có nội tình ? Chỉ sợ đây chính là lý do mà cha cô vội vàng gả cô cho Quân Vô Nặc.

Nhưng vì sao hắn còn muốn thành thân với cô ? Vì giúp Ngư gia sao ? Nếu mấy chuyện trước đây đều là chuyện chính sự, hắn tại sao lại mạo hiểm cứu cô chứ?

Có phải hắn đối với cô…. Có tình cảm với cô? Nghĩ đến đây, tim cô đập nhanh hơn,  một cảm giác sung sướng trỗi dậy.

Thấy cô im lặng nửa ngày, môi mím lại, hai gò má đỏ bừng, Quân Vô Nặc nhíu mày hỏi, “Mặt nàng làm sao thế? Sao lại đỏ cả lên? Suy nghĩ gì vậy?”

“Hả?” Bị hắn nhìn thấu, Ngư Ấu Trần theo bản năng lấy tay xoa xoa mặt, thật đúng là rất nóng. Cô nhất thời lúng túng, giải thích, “Ta đâu suy nghĩ gì đâu, đúng rồi, ngươi lúc nãy tưởng ta nói chuyện gì chứ?”

Cô không có dễ quên như vậy, lúc cô nói ra chuyện của mẹ cô, phản ứng của hắn rất kỳ quái.

Quân Vô Nặc cười giả lả, bắt chước theo cô, “Không có gì.”

Nhưng mà Ngư Ấu Trần đâu chịu để yên như vậy, cố gắng nhớ lại những gì lúc nãy hắn nói, cô bừng tỉnh đại ngộ, “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta muốn nói chuyện của ta và Vân Khởi hả?”

“Đương nhiên không phải.” Quân Vô Nặc phủ nhận hoàn toàn, nhưng mà đúng thật lời cô nói lúc đó khiến người ta phải nghĩ đến điều này.

Ngư Ấu Trần không dễ bị mắc lừa, nghe hắn trả lời như vậy, cô thoáng run sợ khi nhớ đến tối hôm đó cô bị Vân Khởi…… Nghĩ nghĩ, cô mới nói tiếp, “Nếu ta nói là có chuyện xảy ra thì ngươi thật không để ý sao?”

Quân Vô Nặc chắc nịch nói, “Nói không cần là giả, nhưng nếu chuyện đó thật xảy ra, ta sẽ cùng nàng đối mặt.”

Lúc trước khi biết cô bị bắt đi, hắn cũng đã tính đến trường hợp xấu nhất. Tuy nhiên còn có chuyện gì quan trọng hơn việc cô bình an trở về ?

Ôm cô vào lòng mình, hắn thỏa mãn nói, “Cũng may, chỉ là sợ bóng sợ gió thôi.”

“Ngươi làm sao biết chỉ là sợ bóng sợ gió?” Trên người hắn đầy mùi thuốc, cô hơi hơi cau mày, nhưng vẫn để hắn ôm mình.

“Nàng thật muốn biết sao?” Quân Vô Nặc gian xảo nhìn cô.

“Đương nhiên.” Cô không tin hắn biết trước điều này.

“Rất đơn giản.” Quân Vô Nặc nắm chặt eo cô, nói, “Giờ chúng ta thử một lần thì sẽ biết?”

“Thử thế nào?” Ngư Ấu Trần tò mò hỏi. Đến lúc cô hiểu được ba chữ “thử một lần” của hắn là ám chỉ cái gì, cô liền đẩy hắn ra, hận không thể chui vào cái lỗ nào đó, vì vậy cô bực tức sẵng giọng nói, “Ban ngày ban mặt mà ngươi chẳng đứng đắn gì cả.”

Lời này của cô lại làm cho Quân Vô Nặc bật cười, “Vậy ý của phu nhân là buổi tối ta có thể không đứng đắn phải không?”

Ngư Ấu Trần xấu hổ đến nửa ngày không nói được gì, cô liếc nhìn đến chỗ vết thương của hắn, mãn nguyện tìm được chỗ yếu của hắn, Ngư Ấu Trần chỉ chỉ vào chỗ Quân Vô Nặc bị thương, nói, “Ngươi đã bị như vậy mà còn muốn không đứng đắn sao?” ( =)) anh í bị thương gần chỗ *hiểm*  ấy mà :”> )

Vẻ mặt coi thường năng lực của cô quả nhiên làm hắn cứng họng, thoạt nhìn còn có chút rầu rĩ nữa, vì thế, Ngư Ấu Trần hả hê  nói, “Cho nên, phu quân tốt nhất là nên ngoan ngoãn đi, tránh để giống như lần trước nữa.” ( :”> lần trước là lần ở trên *xe ngựa*)

Cứ tưởng rằng nhắc tới chuyện lần trước thì xem như cả ai đều huề nhau, ai ngờ Quân Vô Nặc không những không có tức giận mà lại chau mày, cười như không cười nhìn cô, “Nàng vừa rồi gọi ta là gì?”

Ngư Ấu Trần ngẩn ra, lúc này mới phát giác mình gọi hắn là “phu quân”. Cái xưng hô này lúc trước bị hắn ép gọi, cô lại một mực không chịu, không ngờ giờ chính mình lại tự thốt ra, đây cũng là lần đầu tiên.

May thay, Quân Vô Nặc cũng không thừa cơ hội mà trêu cô, “Tiểu Ngư, hầu hạ ta tắm đi.”

Lần này phản ứng của Ngư Ấu Trần rất nhanh, cứ tưởng mình nghe lầm, “Ngươi, ngươi muốn đi tắm? Ngươi không phải bị thương sao? Làm sao tắm được?”

“Cho nên ta mới muốn nàng hầu hạ.” Quân Vô Nặc thản nhiên nói.

“Nhưng mà….” Hầu hạ hắn tắm rửa không phải đồng nghĩa hắn cởi sạch quần áo sao? Ngư Ấu Trần nuốt nuốt nước miếng, gượng cười nói, “Trong phủ có nha hoàn, để ta đi kêu vài người đến.”

Quân Vô Nặc nhếch môi, nói, “Ta không quen để bọn họ hầu hạ, nàng làm đi.”

Cái gì mà “cô làm đi”? Nói như thể cô vinh hạnh lắm mới được hầu hạ hắn tắm rửa, Ngư Ấu Trần nhíu mày nói, “Nhưng mà ta cũng không có thói quen hầu hạ người khác, ngươi nếu không thích nha hoàn hậu hạ thì để ta kêu vài nô bộc đến.”

Sắc mặt Quân Vô Nặc trầm xuống, Ngư Ấu Trần giờ mới ý thức được mình nói sai, liền sửa lại lời nói, “Thật ra ngươi cho dù không tắm rửa thì ta cũng không ngại đâu, trường hợp đặc biệt mà, vài ngày không tắm rửa cũng không sao đâu.”

Huống chi ngày hôm qua cô cũng lau mình giúp hắn, tuy rằng không phải là lau hết nguyên người, nhưng mới có một ngày thôi mà, làm gì mà bẩn nhanh vậy?

“Chẳng lẽ phu nhân thẹn thùng sao?” Quân Vô Nặc nhìn thấy khuôn mặt cô giờ hồng như trái mận, “Sợ cái gì, không phải nàng nói ta hiện tại đã bị như vậy rồi, thì còn lo lắng ta làm chuyện không đứng đắn sao?”

Hắn, hắn tuyệt đối là trả thù cô!

10 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s