Lão Công == Part 10.4 ==

Nếu…. Nếu như lúc ấy cô đến, thì đã không bỏ đi rồi, quanh cảnh hạnh phúc thế này cho dù có hiểu lầm thì con người ta cũng luyến tiếc rời đi.

“ Em xin lỗi. ”

“ Không, em không cần xin lỗi anh, người có lỗi là anh mới đúng, anh sẽ giải thích mọi chuyện với em. ” Nắm chặt tay Ôn Gia Hinh, Quý Tiệp vẫn có chút bất an.

“ Chuyện đánh cược, đoạn ghi âm, em đã nghe Đinh Dục Thần nói hết rồi. ” Cô ngẩng đầu nhìn anh, nghi hoặc hỏi, “ Sao anh không hỏi em gặp anh ta lúc nào ? ”

“ Hành trình hai tháng nay của em vui chứ ? ” Anh mỉm cười, như là nhớ đến chuyện thú vị gì đó, “ Ai Cập, Tây Tạng, sa mạc Sahara, Ấn Độ, Luân Đông, em đã đi hết những nơi em thích chưa ?  Còn nữa… cái thứ đen thùi lùi đó mà em cũng nuốt trôi cho được. ”

“ Anh… ” Nghe lời anh nói mà Ôn Gia Hinh trợn má hốc mồm. Anh làm sao biết được ? Cho dù kêu người điều tra thì cũng không thể nào biết tường tận như vậy ?

“ Em đi đến chỗ nào, anh đều đi theo em đến đó, dấu chân em in lại nơi đâu đều có dấu chân của anh làm bạn, em muốn đi chơi thì anh cùng em đi chơi, anh nói rồi, anh sẽ không gò ép em, anh đã học được một bài học rồi. ”

“ Hai tháng nay anh đều đi theo em sao ? ” Giọng nói Ôn Gia Hinh run run hỏi.

Anh gật đầu, cô đau khổ vì anh, cô muốn đi mà không có anh, mặc dù có chút tịch mịch nhưng trông cô cũng rất vui, không giống anh thê lương bước từng bước theo sau cô, nhưng chỉ có thể từ xa mà nhìn, không thể nào sóng vai cùng cô đi hết chuyến hành trình, càng tịch mịch hơn.

“Nói em biết, sao lúc em thử anh, anh không hề  nói cho em biết đoạn ghi âm đã bị người khác nghe?”

“Thì ra lúc đó em thử anh… Anh… Anh không muốn để em biết chuyện đêm đó, anh không muốn em lại nhớ đến chuyện đứa nhỏ.” Anh cẩn trọng nói.

Ôn Gia Hinh thở dài, cô căn bản không thể trách anh, “Xin lỗi.”

“Không, anh đã nói đây không phải lỗi của em.”

“Xin lỗi, tất cả là do em, tự em gạt bản thân mình, viện ra lý do để không phải ở bên cạnh anh, em tự nói với mình vì anh dối gạt em, cho nên em không  thể ở bên cạnh anh nữa, nhưng thật ra đây không phải là nguyên nhân chủ yếu, mà người luôn luôn trốn tránh hiện thực lại chính là em.” Nước mắt cô tuôn ra thấm ướt đẫm hai má.

Quý Tiệp lẳng lặng nghe cô nói, không xen ngang, chỉ đứng bên lau khô nước mắt của cô.

“…..Chuyện đứa nhỏ anh cảm thấy chính mình mới là hung thủ, là do anh sai, cho nên mới khiến em đau khổ, anh biết em rất tốt với anh, em cũng là người anh yêu nhất, đó lời nói tận đáy lòng anh, đúng vậy, anh yêu em, lấy anh đi, Gia Hinh…” Quý Tiệp ôm ghì Ôn Gia Hinh vào lòng, đau lòng vì sự tự trách của cô. Chẳng lẽ chuyện này sẽ mãi là khúc mắc giữa bọn họ ư?

“Nhưng em không cách nào đối mặt với nó, em vừa biết anh lừa dối em thì em đã bỏ chạy đi thật xa, em chỉ muốn lòng mình thanh thản hơn, người đáng bị trừng phạt không phải là anh, mà là em mới đúng.” Cô nghẹn ngào nói, cảm giác không nắm chặt được hạnh phúc của mình đau còn hơn dao cắt.

“…. Em còn muốn lấy anh không?” Anh thủ thỉ nói bên tai cô, giọng nói rất nhỏ nhẹ, anh quả thật rất sợ, sợ rằng cô sẽ lắc đầu.

Nhìn cô lắc đầu, vẻ mặt anh rầu rĩ.

Ôn Gia Hinh ngẩng đầu, nín khóc mỉm cười, nói, “Trong hai tháng nay em đã thông suốt rất nhiều điều, em phát hiện càng dằn vặt những sai lầm mình gây ra  càng thêm đau khổ mà thôi, phải học cách buông tay và quên đi mọi thứ, chỉ cần bước tiếp con đường phía trước thì mọi chuyện trong tương lai sẽ tốt đẹp hơn, cho nên em không còn sợ không có hạnh phúc.” Điều quan trọng hơn nữa là biết Quý Tiệp lặng yên theo cô suốt hai tháng nay cũng đã làm cô cảm động rồi.

“Vậy sao còn không chịu lấy anh?”

“Lúc nãy không phải em đã nói tay em rất đau sao, anh làm gì mà kêu hai người mặc áo đen đó kéo tay em đau dữ vậy?” Hiểu lầm đã được giải quyết, thời điểm tính toán cũng đến rồi.

“Anh…Anh có kêu bọn họ làm nhanh mà, kéo em đi nhanh thì sẽ không bị đau, với lại nãy anh có coi qua rồi, đâu có bị gì đâu.” Nếu vì chuyện này mà anh không kết hôn được, anh nhất định sẽ làm thịt hai người kia.

“Anh còn lấy cà vạt bịt mắt em.”

“Vậy thì anh cho em bịt mắt anh lại, sao?” Nụ cười anh trở nên gian ác, anh cũng không ngại đêm tân hôn chơi thêm trò gì mới!

“Hừ, em đây còn chịu thiệt.”

“Đừng có viện lý do nữa, em có chịu lấy anh không?”

Đừng viện lý do? Cô là kẻ bắt cóc sao? Đúng thật tức chết!

Ôn Gia Hinh giơ tay lên để anh nhìn rõ ngón áp út của mình, cô đang đeo chiếc nhẫn cầu hôn của anh, nụ cười nồng đậm cùng mãn nguyên phảng phất trên khuôn mặt đẹp trai của anh, làm người ta càng nhìn càng ngẩn ngơ.

“Tiền đặt cọc em cũng đã thu rồi, có thể không lấy anh sao?”

Anh nhẹ nhàng nhéo chiếc mũi nhỏ nhắn của cô, trên mặt tràn ngập vui vẻ, “Đương nhiên, anh là đàn ông chất lượng cao mà, anh khuyên em nên sớm lấy đi nếu không thì bị người ta giành mất đấy. Chúc mừng em, làm cô dâu ngày cá tháng tư thất bại, xem ra em chỉ có thể làm cô dâu tháng sáu của anh thôi.”

Ôn Gia Hinh khẽ thở dài, cảm thấy đáng tiếc, “Rất khó nha, chuẩn bị hôn lễ mất rất nhiều thời gian, nói không chừng phải đến tháng bảy lận…”

Đột nhiên tiếng nổ vang bên tai cô, cô chưa kịp phản ứng thì bông giấy từ trên cao bay phất phới trong không trung, cô trong lòng kinh ngạc không thôi, chỉ thấy một đám người túa ra từ bốn phía.

Có lão Tiêu, cha mẹ Quý Tiệp, em gái cô, cháu trai cô, và còn cả đồng nghiệp công ty nữa, khách quý giới kinh doanh….bọn họ ai nấy đều mặc lễ phục cả, tươi cười nhìn hai người đang ôm nhau.

Cô khó hiểu nhìn Quý Tiệp, anh lại cười rất đắc ý, “Anh quên nói với em, hôm nay chính là hôn lễ của chúng ta, bọn họ tất cả đều do anh mời đến, lễ đường hôm nay và ngày đó bố trí y hệt nhau.”

“Sao anh biết hôm nay em nhất định sẽ lấy anh?” Thực cảm động, nhưng bị đoán chính xác như vậy, cô vẫn không cam tâm.

“Đương nhiên…. Bởi vì anh đánh cược chưa từng thua bao giờ.”

“Cái gì? Lại lấy em ra đánh cược sao, anh… Quý Tiệp chết tiệt….ưhm—”

Lời trách cứ lúc nãy đã bị nụ hôn của anh mạnh mẽ ngăn chận.

Quan khách trong lễ đường luôn miệng chúc phúc hai người, cô chỉ còn có thể ôm anh nhận mệnh làm cô dâu tháng sáu của anh thôi.

Quên đi, cho dù đây là một ván bài thì cũng là một ván bài rất ngọt ngào !

Còn chương kết🙂

15 Comments

  1. Thì đã bảo rồi, hiểu lầm là do cứ để yên ở trong lòng mà không chịu giãi bày ra. Chúc hai người học được bài học từ việc này.

    Ừm, tiểu biệt thắng tân hôn nhỉ. Mà cái này vừa tiểu biệt vừa tân hôn thì còn đến thế nào nữa nhỉ, hắc hắc (*cười gian*)

  2. Pingback: Lão Công Bất Chính [Read Online & Ebook] « khotruyendownload

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s