Phóng Vương gia ==Chương 53.1 ==

Chương 53 : Quân Vô Hoán

Hầu hạ Quân Vô Nặc tắm tuyệt đối là nhất đại khổ sai, nhưng mà chính cô cam tâm tình nguyện gả cho hắn, mà hắn cũng bị thương vì cô, cho nên mặc dù Ngư Ấu Trần rất bực bội trong lòng những vẫn phải đồng ý.

Đồng ý thì đồng ý, lúc bắt đầu lại có chút khó khăn. Ví dụ như phải giúp hắn thay áo, hay là phải nhìn trực diện cơ thể hắn, hoặc như cô không thể quay mặt lảng tránh sang chỗ khác, bởi vì cô phải cẩn thận chú tâm để vết thương hắn không dính nước, hơn nữa, hắn lại bị thương ngay trên đùi.

Ngư Ấu Trần cố gắng tự nhủ trong lòng “ dù sao sớm muộn gì cũng nhìn thấy thôi, xem sớm 1 tí cũng có sao ”, cô đứng lặng yên một lúc sau đó mới bắt tay vào việc.

Quân Vô Nặc là người luyện võ cho nên cơ thể của hắn rắn chắc và hoàn mỹ, bỏ qua vết thương trên người, màu da của hắn có màu nâu hổ phách, nhìn rất tráng kiện, làn da hắn thì lại trơn bóng nhẵn nhụi như tơ. Đương nhiên là cô cũng không cẩn thận đụng vào.

May là Quân Vô Nặc cũng chẳng thừa dịp này mà trêu chọc cô, chỉ nhắm mắt lẳng lặng hưởng thụ, điều này làm cô cũng không quá mức khẩn trương.

“ Sao ở đây lại có vết sẹo ? ” Lúc kì lưng Quân Vô Nặc, cô thấy có một vết sẹo dài trên lưng hắn, tuy rằng vết sẹo đã mờ dần nhưng cũng không khó nhận biết hung khí gây ra.

“ Đó là vết sẹo lần đầu tiên khi ta ra chiến trường. ” Quân Vô Nặc uể oải đáp.

“ Ngươi thường xuyên đánh giặc sao ? Sao không nghe ngươi nói qua ? ” Tuy rằng đã từng tận mắt chứng kiến hắn anh dũng giết giặc nhưng cô chưa bao giờ nghe người ta nói Cẩn Vương xông pha chiến trường cả.

“ Chỉ là đi theo mấy vị lão tướng quân ra chiến trường thôi, ta chỉ giữ một chức nhỏ trong quân doanh cho nên cũng không ai biết. ”

Giọng điệu hắn rất hời hợt, nhưng cô thừa biết để được thân thủ như hôm nay hắn phải khổ luyện rất nhiều, “ Xem ra, làm Vương gia cũng không dễ dàng gì, văn võ song toàn còn chưa đủ, còn phải học cách điều binh khiển tướng nữa. ”

Quân Vô Nặc mỉm cười, nói, “ Cũng không hẳn là vậy, chẳng qua lúc đó xảy ra chút chuyện, cho nên Hoàng Thượng mới đưa ta đến quân doanh làm kỵ binh vài năm. ”

Tay đang kì lưng hắn đột ngột dừng lại, chuyện gì đã xảy ra mà đến nỗi phải đưa một hoàng tử đến quân doanh chứ ? Thấy hắn cũng không nói tỉ mỉ, cô cũng chẳng hỏi nhiều.

Nhớ lại lúc trước khi hắn đến Kinh Châu chấp hành nhiệm vụ lại bị bọn người bịt mặt ám sát, aiz, làm Vương gia cũng chẳng sung sướng gì, không biết phải chết lúc nào, thật đúng là không có số hưởng phú quý.

Ngư Ấu Trần bỗng nhiên nghĩ chuyện hắn thành thân với cô, chẳng lẽ là vì cô biết võ công ? Cũng có thể lắm chứ, tỉ lệ tử vong cũng được giảm thiểu. Tuy nhiên  ý nghĩ này mới vừa vụt sáng thì lại tắt ngấm, ngay cả cô cũng biết điều này quá hoang đường.

Tiếng Quân Vô Nặc hít thở cắt ngang suy nghĩ của cô, Ngư Ấu Trần nghĩ vừa rồi chắc cô làm đau hắn, nhưng khi định thần lại thì lại phát hiện trong lúc mình tâm trí đang bay bổng tận chín tầng mây, cô đã lau đến “ chỗ ” không nên lau.

20 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s