Phóng Vương gia ==Chương 53.2 ==

Cô dời khăn sang chỗ khác, mặt cũng nhìn sang chỗ khác, tim lại đập thình thịch. Tuy rằng chỉ là thoáng nhìn qua nhưng mà hạ thân hắn hình như có chút là lạ.

Nghe hơi thở nặng nề của hắn, cô còn tưởng hắn lại giống như lần trước nữa, cô không dám là gì, một lúc sau hắn lấy lại bình tĩnh, nói, “ Không có gì, nàng tiếp tục đi. ”

Ngư Ấu Trần lúc này mới xoay người lại, chậm rãi tiếp tục kì cọ người hắn. Tuy rằng cô tận lực cố gắng nhìn đến một chỗ nhất định nhưng vẫn không thể nào tránh khỏi nhìn đến cái nơi nào đó.

“ Chỉ là nhẹ chạm một chút thôi mà đã khó chịu vậy sao ? ” Cô nhìn trên người hắn nhiều vết thương như vậy mà lúc đụng vào hắn cũng đau có chau mày nhăn mặt như lúc nãy đâu, sao nơi đó ngay cả đụng vào cũng không thể. Cắn cắn môi, Ngư Ấu Trần bực bội khó hiểu nhưng vẫn không dám hỏi thẳng.

Thân thể Quân Vô Nặc có chút biến đổi, đột nhiên nắm chặt tay cô, ánh mắt nồng cháy rực lửa.

“ Nếu như nàng còn hỏi ta vấn đề đó nữa, ta cũng không dám cam đoan, ta còn có thể kìm nén. ” Giọng nói hắn khàn khàn, nghe có chút tức giận.

Sắc mặt hắn lập tức trở nên nghiêm nghị, như là hạ quyết tâm rất lớn, dứt khoát buông cô ra, nói, “ Ba ngày sau chúng ta hồi kinh. ”

Ngư Ấu Trần quả thật rất hối hận, cô nghĩ nếu như lúc ấy cô không hỏi câu kia, thì Quân Vô Nặc sẽ không nhanh chóng quyết định về cung. Đàn ông tức giận quả thật đáng sợ, y hệt như Quân Vô Nặc vậy, cực kỳ khó đoán.

Cô đúng là cái miệng hại cái thân mà, viện hết cớ này đến cớ khác nhưng người nào đó vẫn kiên trì hồi cung càng sớm càng tốt, cuối cùng không lay chuyển được hắn, cô bắt buộc phải đồng ý.

Nhưng còn quán trọ của cô thì sao ? Thần Sương cũng sắp xuất giá, hai tỷ muội đều phải đi xa, chỉ còn cha và Nhị nương sống nương tựa lẫn nhau. Mà lần này cô đi kinh thành, cũng chẳng biết năm nào tháng nào mới có cơ hội trở lại Kinh Châu này. Vì vậy, Ngư Ấu Trần trong lòng luôn muốn ở lại đây càng lâu càng tốt.

Vốn định giả bệnh, nhưng mà chiêu này lại không qua được pháp nhãn của Quân Vô Nặc, nếu vậy chỉ còn cách viện cớ quán trọ xảy ra chuyện thì mới có khả năng ở lại lâu thêm.

Đang suy nghĩ tìm cách thì Tiểu Mễ dẫn một người vào tìm cô.

“ Vân nương ? ” Ngư Ấu Trần căng thẳng, chẳng lẽ quán trọ xảy ra chuyện thiệt sao ?

Vân nương liếc mắt nhìn Quân Vô Nặc ăn mặc tươm tất đang ngồi phơi nắng đằng sau cô, lúc này mới cẩn trọng nói, “ Chưởng quầy, có một người vừa đến quán trọ, nói là muốn tìm cô. ”

Mắt Quân Vô Nặc khẽ động, nhưng không có chen vào nói. Ngư Ấu Trần biết không phải quán trọ gặp chuyện xui rủi gì nên thở phào nhẹ nhõm, tò mò hỏi, “ Ngươi không hỏi hắn ta là ai sao ? ”

Vân nương do dự nhìn Quân Vô Nặc, Ngư Ấu Trần cũng nhìn ra thế nên liền kéo Vân nương đến vườn hoa gần đó nói chuyện, “ Rốt cuộc là chuyện gì ? ”

Vân nương nói thật nhỏ vào tai Ngư Ấu Trần, “ Là một nam tử trẻ tuổi, cũng rất tuấn tú, bộ dạng rất quyền quý, nói là muốn găp cô, còn nói là họ hàng nhiều năm thất lạc. ”

Ngư ấu trần bật cười, cô khi nào lại có thêm 1 tên ” dê béo ” làm họ hàng thế ? Đời này cô gặp một tên dê béo cứ tưởng là mình phát tài lớn, ai ngờ lại là một Vương gia, hiện tại lại thêm một người tự động dâng tới miệng nữa sao ? Xem ra, gần đây cô quen biết đúng là nhiều thật.

Mà cho dù lần trước bị Quân Vô Nặc gạt, cô cũng không phải dễ mắc mưu nữa. Huống chi cô cũng sắp vào kinh, cũng không còn nhiều thời gian « làm thịt dê ». Nhưng nếu cô cũng đang muốn tìm cớ để ở lại Kinh Châu thêm vài ngày nữa, thì đây chính là một cơ hội trời cho.

Vì vậy, Ngư Ấu Trần đi đến bên Quân Vô Nặc nói, “ Không  biết ai là phái người đến quấy rối, ta cùng Vân nương đến quán trọ xem sao. ”

Quân Vô Nặc nhìn nhìn cô, sau đó lại nhìn Vân nương có tật giật mình đứng phía sau, nhíu mày nói, “ Không phải là họ hàng thất lạc nhiều năm sao ? ”

Hắn đúng là thính tai thật, Ngư Ấu Trần ngây thơ sờ sờ mũi, nói, “ Ta làm gì có họ hàng thất lạc nhiều năm ! Cho nên ta thấy kẻ này chắc là muốn đến gây rối rồi, ngươi yên tâm, ta đi sẽ trở về ngay, ngươi an tâm ở nhà dưỡng thương đi. ”

Quân Vô Nặc cũng không ngăn cản, chỉ nói, “ Không cần ta đi theo sao ? ”

“ Không cần không cần. ” Ngư Ấu Trần chỉ chỉ chân hắn, nói, “ Đại phu nói mấy ngày nay ngươi nên ít đi lại, để tránh cho vết thương bị chảy máu. ”

Quân Vô Nặc gật đầu đáp, “ Được, vậy đi đi. ”

Ngư Ấu Trần thấy thế vội kéo Vân nương ra khỏi phủ, đến đến khi cô đi rồi, Quân Vô Nặc mới gọi Chỉ Huyên đang đứng cách đó không xa, “ Đừng ở xa bảo vệ nàng là được. ”

Chỉ Huyên không đáp lại, trong thoáng chốc phi thân ra khỏi phủ tướng quân.

10 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s