Phóng Vương gia ==Chương 53.3 ==

Vừa mới đến quán trọ, Ngư Ấu Trần đảo mắt nhìn quanh thì đã thấy “ họ hàng thất lạc nhiều năm ” mà Vân Nương nói.

Người này mặc nguyên bộ quần áo màu trắng, cổ áo và cổ tay thì có thêu mấy hoa văn màu bạc, đường nét khuôn mặt đẹp như tranh, đang ngồi cạnh cửa sổ tao nhã uống trả, quả thật là một bức tranh phong cảnh hấp dẫn.

Ngư Ấu Trần đứng đó nhìn hắn thật lâu, hắn đang cùng những người ngồi bàn bên cạnh nói chuyện chiến sự Kinh Châu và Đông Đan lần này. Dường như cảm giác có ai đó đang nhìn mình, hắn quay đầu nhìn về phía Ngư Ấu Trần.

Người này đúng như những gì mà Vân Nương miêu tả, nhưng mà liếc mắt một cái, Ngư Ấu Trần dám khẳng định cô chưa từng gặp hắn bao giờ, huống chi là quen biết.

Đương nhiên, Ngư Ấu Trần vẫn như trước có thói dịch dung (cải trang) đến quán trọ, cho nên nam tử áo trắng có chút kinh ngạc, nhưng cảm xúc ấy chỉ diễn ra trong chốc lát, ngay sau đó hắn liền cười, chủ động đứng dậy đi về phía cô, nói, “ Ngươi chính là Ngư chưởng quầy ? ”

Hắn cố ý đến tìm cô ? Ngư Ấu Trần tuy rằng trong lòng cũng hoài nghi, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản đáp, “ Đúng vậy, không biết vị công tử này có họ hàng gì với nhà ta ? ”

Nếu hắn muốn mạo nhận họ hàng để ăn chùa ở chùa thì cô sẽ ngay lập tức cho hắn uống rượu đến say mèm, sau đó quăng hắn xuống hồ Yên Ba.

Nam tử áo trắng cười to sảng khoái, “ Nếu ta không nói như vậy thì Ngư chưởng quầy làm sao chịu gặp ta được chứ ? ” Nói xong, hắn nghiền ngẫm nhìn cô, “ Ta đã đặt 1 phòng ở trên lầu, không biết chưởng quầy có nể mặt cùng ta uống vài ly rượu ? ”

Đây là quán trọ của cô, cô cũng chẳng sợ hắn sẽ giở trò gì, vì vậy Ngư Ấu Trần cũng sảng khoái nói, “ Công tử đây cũng xem như là khách quý của quán trọ ta, có gì nể mặt hay không nể mặt chứ, nào, mời công tử lên lầu. ”

Dứt lời, cô quay sang phân phó Vân Nương, “ Đem rượu ngon nhất lên phòng. ”

Vào phòng, nam tử áo trắng mời cô ngồi xuống, sau đó mới bắt đầu nói, “ Hiện giờ không có người ngoài, chưởng quầy có thể cho thay diện mạo thật được không ? ”

Hắn đúng thật là không biết liêm sỉ, Ngư Ấu Trần lườm hắn, cười nói, “ Công tử chẳng lẽ tò mò diện mạo của ta cho nên mới hao tổn tâm trí đến gặp ta sao ? Nếu là vậy thì ta chỉ sợ công tử sẽ thất vọng, ta từ đó đến giờ đều lấy diện mạo này gặp người khác. ”

Nam tử áo trắng lắc đầu cười cười, nói, “ Nói cũng phải, ngươi và ta vẫn chưa quen thân cho lắm cho nên cảnh giá cũng là điều đương nhiên. ”

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn cô, “ Mà cũng đừng gọi ta công tử này công tử nọ nữa, kêu ta Vô Hoán đi, Quân Vô Hoán. ”

Quân Vô Hoán ? Ngư Ấu Trần nhất thời hoảng sợ, “ Ngươi cũng là Vương gia ? ”

Quân Vô Hoán lễ độ cười nói, “ Đúng vậy, bổn vương là con trai thứ 4 của đương kim Hoàng Thượng, Cần Vương. ”

Điều thật cô không hề ngờ tới, cái quán trọ nhỏ như hạt đậu của cô thế mà trong mấy tháng ngắn ngủi lại nghênh đón đến hai cái Vương gia ? Hơn nữa còn là 2 Vương gia nổi danh trong 3 cái Vương gia.

“ Ngươi đến tìm Quân… à, Cẩn Vương sao ? ” Ngư Ấu Trần do dự hỏi, bở vì nếu thật sự là vậy thì hắn có thể trực tiếp đến phủ tướng quân gặp Quân Vô Nặc, cần chi đến quán trọ tìm cô, còn mạo nhận là họ hàng nữa.

“ Đương nhiên ta cũng muốn tìm hắn, nhưng mà trước khi gặp hắn, ta nghĩ ta nên gặp ngươi trước. ” Quân Vô Hoán không kiêng dè đánh giá cô, “ Ta rất muốn biết người mà hắn coi trọng thật ra là người con gái như thế nào. ”

14 Comments

  1. Chọc nhau à? Đơn giản vậy. Tên này ý đồ thâm cao gì nữa đây, hổng lẽ Vua lại cử thêm một Vương gia nữa đi thị sát cái Vương gia kia đã được Vua cử đi thị sát nhà Ngư tướng quân, hé hé (ta viết xong ta còn ko hiểu ta viết gì :D).

    Thanks Elvie.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s