Em là học trò anh == Part 4 ==

Chương 4 : Mấy ai say rượu lại tự nhân mình đã say.

Hi Diệu dắt Triệu Thủy Quang vào trong, trong phòng có rất nhiều người, quen có, không quen cũng có, nhiều người nhìn là nhận ra ngay Triệu Thủy Quang, nhưng vẻ mặt lại có chút ngượng ngùng.

Hi Diệu kêu mọi người tránh qua một bên, kéo Thủy Quang ngồi xuống ghế cạnh Hi Vọng.

Triệu Thủy Quang ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt của Hi Vọng, đôi mắt sâu đen, không biết là đang suy nghĩ gì. Ngồi bên phải Hi Vọng còn có một cô gái nữa, người này đang ôm tay anh, nhìn Triệu Thủy Quang cười cười lộ ra hai cái răng khểnh, lòng Triệu Thủy Quang  đột nhiên thoáng đau đớn.

Suy nghĩ miên man một lúc sau đó cô mới lớn tiếng nói, “ Mọi người uống rượu sao ? Hi Diệu, em cũng muốn uống rượu ! ”

Hi Diệu nhìn Triệu Thủy Quang lúc này như một đứa trẻ không chịu thua kém ai, mỉa mai nói, “ Hết rượu rồi, còn trà xanh thôi ! ” Triệu Thủy Quang không uống rượu được mà cũng bày đặt uống với người ta.

Mọi người thấy không có chuyện gì xảy ra nên tiếp tục nói chuyện, Triệu Thủy Quang theo thói quen vẫn uống trà xanh như ngày thường, Hi Vọng đang nói gì đó với cô gái ngồi bên, trong phòng rất ồn, cô cũng chẳng thể nào nghe được họ đang nói gì, không biết tự lúc nào từ trà xanh cô đã chuyển sang uống rượu, đến nỗi mặt đỏ ửng, hai mắt cay xè, cũng không dám nhìn người ngồi cạnh mình.

Triệu Thủy Quang uống hết nửa bình rượu, lảo đảo đứng lên nói với Hi Diệu, “ Em say ! ”

Những chuyện xảy ra sau đó cô cũng không nhớ rõ nữa.

Một lát sau tỉnh dậy cô đang ngồi ở trên sân thượng, bên cạnh có người hút thuốc, cô nhắm mặt lại, không thèm nghĩ nữa.

Người nọ biết cô đã tỉnh, nói, “ Em khỏe không ? ” Giọng nói hòa lẫn cùng tiếng gió rít gào.

Triệu Thủy Quang muốn cười, trước kia xem phim “ Thư tình ”, cô gái trong phim cũng giống như cô bây giờ vậy, sau khi tỉnh dậy, do dự một lúc lâu mới mở miệng nói với đối phương, “ Anh khỏe không ? ”

Bây giờ thì cô đã hiểu rõ rồi, thời gian cũng như một vũ khí lợi hại, có thể xoa dịu nỗi đau của người khác, nhưng chính nó cũng có thể như một con dao cứa sâu thêm vết thương lòng, ngay cả khi gặp lại tưởng chừng như vẫn có thể ngồi nói chuyện như hai người bạn, nhưng sự thật chứng minh rằng là không thể.

Im lặng cả buổi, cô nghĩ thầm trong bụng, “ Anh khỏe không ? ”

Kỳ thật câu hỏi đã không cần đáp án, dù anh khỏe hay không khỏe thì cô và anh cũng đã chẳng còn quan hệ gì với nhau.

Triệu Thủy Quang ôm đầu đứng dậy, cô rất muốn Hi Vọng mỉm cười nói “ Anh rất khỏe. ” Đáng tiếc hôm nay mọi thứ đều diễn ra quá bất ngờ, cô không tài nào giống như trong phim mà có thể bình tĩnh nói mấy lời này.

“ Hi Vọng. ” Cô gái có răng khểnh đứng ở hành lang kêu.

Triệu Thủy Quang bỏ tay Hi Vọng ra, đi xuống lầu, cô bước đi mà lòng đau như cắt, đầu nặng trịch, tim đập thật nhanh, cả người xiêu xiêu vẹo vẹo như sắp té.

Chỉ nghĩ vậy thôi mà Thủy Quang đã té thật, may mắn ở phía dưới có người nhanh tay đỡ lấy cô.

Cô loáng thoáng nghe được tiếng Hi Vọng hô to phía sau, “ Tiểu Quang ! ”

Triệu Thủy Quang nghe được anh kêu tên cô, lòng càng thêm nặng triễu, cũng không quay đầu lại, nói, “ Em không say ! ”

Chân đứng không vững vấp vào nhau, cũng chưa nhìn rõ người trước mặt là ai đã hôn lôn môi người ấy.

Triệu Thủy Quang lặng im, trên đời này mấy ai say lại thừa nhận mình say chứ.

Kỳ thật chỉ là môi chạm môi, răng chạm răng mà thôi.

Theo cái tuổi đời ít ỏi của Triệu Thủy Quang, cô cũng không biết hôn môi thật sự là thế nào, về sau nghĩ lại cũng đoán được cái này chính là KISS mà mọi người thường nói.

Triệu Thủy Quang không nhớ rõ nụ hôn đó kéo dài bao lâu, trong đầu chỉ cảm thấy giận bản thân mình, giận Hi Vọng, sau đó thì đầu óc mơ mơ hồ hồ bị người ta siết chặt lấy, giữ cánh tay đang ôm mình, bên tai chỉ nghe được tiếng nhạc xập xình, giọng nói huyên náo ồn ào của nam nữa ở đây, rất nhiều tạp âm. Đôi mắt sáng trong của Triệu Thủy Quang lờ mờ nhìn người đã cứu mình, lẩm bẩm nói, “ Anh trai này sao thấy quen quen ! ”

Chỉ cảm thấy vòng tay ôm mình buông lỏng, người nọ mặc áo sơmi màu vàng, còn đeo mắt kiếng nữa, đầu óc cô giờ cứ xoay mong mòng, ngã ập vào người đó, thế mà lại bảo mình không say, ai mà tin cho được !

14 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s