Phóng Vương gia ==Chương 54.1 ==

Chương 54 : Họa vô đơn chí

 Người này nói năng quả thật rất suồng sã, có lẽ cũng do thân phận cao quý nên hắn cũng đã quen ăn nói như thế. Ngư Ấu Trần cảm thấy Quân Vô Hoán chắc chắn rất muốn tháo bộ râu giả trên mặt cô xuống để xem diện mạo thật sự của cô là như thế nào, điều này làm cho Ngư Ấu Trần cảm thấy rất khó chịu.

Không thể ngờ trong đời mình lại có thể gặp được vị Vương gia trong truyền thuyết này, nhưng cô không có lúng túng hay khẩn trương, mà nghĩ đi nghĩ lại cô cũng không cảm thấy người trước mặt này chính là Cần Vương.

“Cần vương nói như vậy không hợp lý cho lắm, cho dù là tò mò thì Vương gia cứ trực tiếp đến phủ tướng quân, thì cũng sẽ gặp được ta thôi ? Thế mà ngài lại cố ý che dấu thân phận, kêu ta đến chỗ này, ngài không sợ chuyện này bị truyền  ra ngoài sao ? ”

Cô rất lanh miệng, ứng đối rất sắc sảo, sắc mặt không có tí sợ hãi, mặc dù bị hắn nhìn chăm chú nhưng cô vẫn không tự ti hay kiêu ngạo, còn dám phê bình hắn, Quân Vô Hoán hai mắt sáng lên, vẻ mặt ngạo mạn cũng biến mất.

“Thật không hổ danh là dương môn hổ tướng, quả nhiên có vài phần gan dạ sáng suốt. ” Quân Vô Hoán bưng chén trà thưởng thức, nói với cô, “Tuy nhiên, cô là chưởng quầy của quán trọ này, còn ta là khách trong quán trọ cô, lúc nãy ta mời cô lên đây, cô cũng sảng khoái đồng ý, có gì mà không thỏa đáng chứ ? ”

Quân gia bọn họ quả nhiên toàn người biết ăn nói, lời hắn nói đúng thật là hợp lý. Ngư Ấu Trần nhíu mày, nói, “Vừa rồi đồng ý lên đây, là vì đạo đãi khách. Nhưng mà giờ ta đã biết ngài là Cần vương, đương nhiên ta cũng không thể ở lại tiếp đãi ngài được nữa, điều này không hợp với lễ nghĩa. Hay là chúng ta trở về phủ tướng quân đi. ”

“Nói đến lễ nghĩa… ” Quân Vô Hoán đặt ly trà xuống, nửa đùa nửa thật nói, “Ngươi thấy bổn vương sao không chịu hành lễ ? Hơn nữa, ngươi ở trước mặt bổn vương nói chuyện không phân tôn ti, vậy có coi là lễ nghĩa chu toàn không ? ”

Ngư Ấu Trần thoáng giật mình, cô bình thường đều cư xử như vậy với Quân Vô Nặc, dần dà cũng thành thói quen. Gia đình cô làm quan, đương nhiên mấy chuyện lễ nghi cũng phải học đôi chút, nhưng trời sinh bản tính ngang bướng , cũng không thích ai bắt ép mình, thứ hai nữa là từ nhỏ đến giờ cô đúng thật gặp rất ít người mà cô phải hành lễ.

Cho nên, lúc gặp Cần vương này, cô cũng không nghĩ nhiều đến mấy thứ lễ nghi đó. Giờ lại bị hắn bắt bẻ, cả người cô toát mồ lạnh.

Tuy nói hắn là ca ca của Quân Vô Nặc, nhưng huynh đệ hoàng gia cho dù là chảy cùng dòng máu cũng chưa chắc gì đã thân thiết, huống chi hai người vẫn là cùng cha khác mẹ. Chẳng lẽ muốn lấy cái cớ này để trừng trị cô ?

Ngư Ấu Trần lơ đãng nhìn hắn, thấy hắn cũng không giống như loại người nham hiểm vậy. Cô phản ứng lanh lẹ, lập tức đứng dậy, nói, “Cần vương nói rất đúng, chẳng qua sự việc xảy ra bất ngờ, nhưng lúc này ta đang giả dạng, nếu như hành lễ thì cũng không phù hợp. Đợi đến khi trở về phủ, ta tắm rửa thay quần áo rồi sẽ chính thức bái kiến ngài. ”

Quân Vô Hoán rốt cuộc mỉm cười, “Sợ ngươi cảm thấy không được tự nhiên cho nên bổn vương cũng không nói rõ từ đầu, nào, ngồi xuống nói chuyện đi, còn nữa, cái gì đó trên mặt ngươi, giờ có thể tháo xuống được chưa ? ”

Thì ra từ nãy đến giờ hắn gây sự với cô là vì cái này sao ? Xem ra, Vương gia này âm hiểm cũng chẳng thua gì Quân Vô Nặc.

12 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s