Phóng Vương gia ==Chương 54.3 ==

Ngư Ấu Trần gượng cười, “ Ta nghĩ Vương gia cũng biết, ta và Cẩn vương đã thành thân, tính theo cấp bậc, thì ta hẳn là em dâu của ngài. ”

Thái độ Quân Vô Hoán vẫn dửng dưng, “ Đại hôn của hoàng tử đều phải do Hoàng Thượng, Thái Hậu và Hoàng Thái Hậu quyết định, dù ngươi đã gả cho thất đệ nhưng nếu hoàng tộc không thừa nhận thì hai người cũng phải hòa ly thôi. ” (hòa ly = ly hôn è theo phim Công Chúa Giá Đáo 😀 )

Nói xong, hắn ngừng lại xem xét thái độ cô, “ Tuy là lần đầu gặp mặt, bổn vương càng nhìn càng thích ngươi, nếu ngươi đồng ý, ta sẽ tâu với phụ hoàng tứ hôn ngươi cho ta. ”

Hắn nói cái quái gì vậy ?  Tuy rằng kẻ điếc cũng hiểu lời hắn nói không có thật lòng, nhưng nghe lời nói suồng sã ” thích ngươi ” của hắn, Ngư Ấu Trần nhăn mặt lại, “ Vương gia, ngài chẳng lẽ muốn đùa với ta ư ? ”

Quân Vô Hoán bỗng nghiêm mặt nói, “ Hôn nhân đại sự đương nhiên không thể nào lấy làm trò đùa được. Hơn nữa, đệ ấy cho cô thứ gì, bổn vương cũng có thể cho cô thứ đó. ”

Nghe thế, Ngư Ấu Trần cảm thấy ngàn lần bội phục vị Cần vương này, cứ tưởng rằng Quân Vô Nặc là kẻ lừa đảo lớn nhất mà cô từng gặp, không ngờ vị Cần vương này so với hắn cũng gian xảo không kém, mở to hai mắt mà nói dối quả thật khiến người ta phải bội phục.

Chỉ chỉ chén rượu của hắn, Ngư Ấu Trần nhịn cười nói, “ Vương gia, ta nghĩ ngài không nên uống rượu nữa. ”

Quân Vô Hoán thoáng kinh ngạc sau đó liền nở nụ cười, nói, “ Mới uống một chén thôi, ngươi cho là bổn vương uống say nói năng bậy bạ ư ? ”

“ Không phải. ” Ngư Ấu Trần mím môi, “ Chỉ là ta nghĩ, không chừng rượu này thật có bỏ thêm gì đó. ”

Tuy là hắn có tài nói dối không chớp mắt, nhưng so về tài lừa đảo thì bản lĩnh của hắn còn thua xa Quân Vô Nặc nhiều.

Nhìn bộ dạng gàn dở của cô, Quân Vô Hoán cũng không để ý mấy tiếp tục thong thả uống rượu, “ Thích thì nói thích, bổn vương không nghĩ phải giấu diếm. ”

Vẻ mặt hắn tuy là nghiêm túc và chân thật, đối với Ngư Ấu Trần mà nói cô chỉ cảm thấy giống như đang hát kịch vậy, trong đầu cô giờ toàn lởn vởn mấy cảnh Cần vương đoạt thê, đang lúc suy nghĩ thì cô lại nghe hắn nói, “ Được rồi, không nói đến chuyện này nữa, bổn vương nói tin vui này cho ngươi biết. Hoàng Thượng đã ân chuẩn thỉnh cầu của thất đệ, đem ngươi tứ hôn cho hắn, lần này bổn vương tới chính là để tuyên chỉ. ”

Ngư Ấu Trần trong lòng cả kinh, tên Cần Vương này sao cứ thay đổi thái độ xoành xoạch vậy ?

Nhìn vẻ mặt sửng sốt của cô, Quân Vô Hoán rốt cuộc nhịn không được cười to lên, “ Sao ? Bổn Vương làm ngươi sợ à ? ”

“ Một chút. ” Ngư Ấu Trần lập tức thay đổi suy nghĩ về hắn, hắn không phải là lừa gạt, mà là xảo quyệt, khiến người ta hoàn toàn đoán không được hắn muốn làm gì.

Cùng Quân Vô Hoán dùng cơm xong, hai người cùng xuống lầu trở về phủ tướng quân. Bữa cơm này tuy rằng cũng không ngon lành gì, nhưng cũng may là hắn cũng không có ăn nói điên khùng như lúc nãy nữa, tựa như là hắn chưa từng nói mấy lời đó vậy.

Còn bên trong phủ tướng quân thì xảy ra chuyện mà Ngư Ấu Trần không hề ngờ tới.

Trong lúc cô đi ra ngoài, Phó Thiếu Dương đã đến đây. Hơn nữa hắn còn đặc biệt đến tìm Quân Vô Nặc, và còn đi chung với một  người nữa.

Nghe nói người này là con của bạn làm ăn của ông chủ “ Thương Túc Các ”, tên là Vi Sinh, có giao tình rất tốt với mấy vị công tử của “ Thương Túc Các ”. Lần này hắn đến Kinh Châu để bàn chuyện làm ăn, thuận tiện bái phỏng Phó gia.

Nghe Phó Thiếu Dương nói nhị công tử của “ Thương Túc Các ” cũng đang ở Kinh Châu, lại còn bị thương nữa, liền bảo Phó Thiếu Dương dẫn đến thăm.

Chuyện Quân Vô Nặc bị thương tuyệt đối tối mật, Ngư Ấu Trần cũng không nói người ngoài nghe, mà Ngư Thần Sương là người một nhà thì biết cũng là chuyện đương nhiên, mà Thần Sương biết, dĩ nhiên Phó Thiếu Dương cũng sẽ biết.

 Vì thế, lúc Ngư Ấu Trần bình an trở về thì Quân Vô Nặc toàn thân mang đầy thương tích theo cô trở về. Điều này khiến người ta phải suy đoán lung tung, rằng hắn không tự lượng sức muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân, cương quyết đi theo Ngư Diệu Thiên xông pha chiến trường, cuối cùng lại bị trọng thương quay về.

Nếu Quân Vô Nặc bị thương thì Phó Thiếu Dương dẫn bạn cũ đến thăm hắn cũng chỉ là theo đạo nghĩa mà thôi.

Advertisements

33 Comments

  1. Ha ha, em đọc thì nhiều mà thích thì chẳng bao nhiêu. Tâm đắc nhất là ấy tác phẩm của Rùa Mạn thôi à. He he.

    Hu hu mà ss có đọc truyện của Minh Hiểu Khuê không? Em dám thề là không bao giờ em đọc của tác giả đó nữa.

    Mấy truyện đó dằn xé nội tâm quá, em chịu không nổi, em đọc Sẽ có thiên thần thay anh yêu em, Liệt hoả như ca, với bộ 3 quyển của minh hiểu khuê ấy. Em sợ rồi. Giờ em chỉ còn đọc tác phẩm hài hài, biến thái với sủng thôi, ngược mà HE em cũng không dám đọc nữa….T______T

    • Ss cug may lan ham ho di.mua rot cuoc ve doc chag hay ho j… truyen nha ss k nhieu dau, chung 10 cuon do lai ah… vi ss mua truyen hoi ken. Thich doc j do co.chieu sau cam xuc… trog may cuon mua, ss thich nhat la tinh yeu dau don the, nen ai hoi sach nao hay, ss cug pr cuon do het hihi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s