Ngang hơn cua == Part 2.3 ==

Edit: Hotmit

Beta: Elvie Yuen

Thật sự là tức chết đi được!

Càng nghĩ càng giận, anh nhịn không được lại nguyền rủa tên lái xe say rượu kia lần nữa, nếu không phải tại hắn đâm anh bị thương, anh cũng không rơi vào tình cảnh như hôm nay, còn sống sờ sờ thế này mà lại bị một cô gái làm cho bẽ mặt trước nhiều người, mà cũng chẳng có cách nào trị cô,  đúng thật là cọp xuống đồng bằng bị chó khinh mà!

Bên này, anh bực tức mặt mày chằm dằm ngồi trong phòng sách; bên kia, Hà Thu Nhiên ung dung cầm xẻng xào đồ ăn, lúc sáng cô còn không cam lòng đến đây làm quản gia kiêm “bảo mẫu” tạm thời, giờ thì tâm trạng đã tốt hơn nhiều, haiz, cứ coi như mình tới đây vừa làm vừa chơi đi.

Đúng vậy, cứ coi như là chơi !
Nếu không phải đúng lúc này dì Trần nhờ cô đến giúp thì dù cô làm lụng cả đời cũng đừng mơ có thể bước chân vào khu chung cư cao cấp nhất nhì thành phố này.
Cho nên, cô phải tận dụng cơ hội này để hưởng thụ cuộc sống cao quý nhưng không kém phần xa hoa, nếu mà bỏ qua cơ hội lần này chưa chắc gì may mắn sẽ đến lần thứ hai với cô.

Lại nói, vị “Tổng tài con cua” kia cứ như quả pháo vậy, động một chút là nổi giận đùng đùng, cực kỳ có tính giải trí nha!

Nghĩ vậy, Hà Thu Nhiên nhịn không được cười thầm, nhanh tay nhanh chân làm tốt bữa tối, dọn đồ ăn lên bàn, sau đó, cô lau khô hai tay, đi gọi người nào đó đến ăn cơm.

“Bàng tiên sinh, ăn cơm tối thôi.” Đi đến phòng sách, cô gọi to.

Nghe giọng cô, Bàng Sĩ Bân đang thất thần suy nghĩ bỗng tỉnh lại, liếc thấy bóng cô gái nguyền rủa anh bị “bại não” đứng ngoài cửa, anh bực bội chống nạng đứng lên, từ từ đi ra khỏi phòng sách.
Bị anh lườm, Hà Thu Nhiên cũng chẳng thèm quan tâm, dù sao cô có mất miếng thịt nào đâu, cười cười nhún vai đi đến bàn ăn kéo sẵn ghế cho anh, đợi anh ngồi xuống, cô múc một chén cơm nóng hổi sáng tinh đưa cho anh.

Cầm chén cơm trên tay, Bàng Sĩ Bân mặt mày tỉnh bơ nhìn năm món một canh trước mặt mình, trong lòng có chút ngạc nhiên.

Nếu như chỉ có hai người ăn thôi, năm món một canh thì đúng thật hơi nhiều, nhưng lúc ba anh còn sống, Trần tẩu cũng đã chuẩn bị như vậy rồi.

Sau khi cha anh qua đời, chỉ còn anh và Trần tẩu ăn cơm cùng nhau, cho dù anh bảo Trần tẩu không cần nấu nhiều như vậy, bà vẫn kiên trì nấu. Bà nói anh suốt ngày bận rộn ở công ty, ăn uống thất thường, lại thường uống rượu xã giao với khách hàng, vậy là không tốt cho sức khỏe, hiếm khi có thời gian ăn cơm ở nhà, đương nhiên không thể làm vài món qua loa cho xong, phải đảm bảo đủ chất dinh dưỡng, cho nên anh cũng đành chiều theo bà.

Chỉ là không nghĩ tới, cho dù Trần tẩu đã qua Mỹ giúp con gái, năm món một canh lại vẫn y nguyên, không thay đổi. Anh còn tưởng mấy cô gái trẻ thời nay giỏi lắm thì cũng chỉ biết nấu mì gói thôi, không ngờ tay nghề nấu nướng của cô gái này cũng không tệ lắm.

Thấy sắc mặt anh hơi kỳ lạ, Hà Thu Nhiên cho là anh không hài lòng, bất đắc dĩ nhún vai. “Nấu rồi, ăn đại đi, đừng kén chọn quá!”

Chỉ có hai người ăn cơm thôi mà nấu đến năm món một canh, như vậy còn chê sao? Nếu không phải dì Trần trước khi đi luôn miệng dặn dò thì cô cũng chẳng rỗi hơi nấu nhiều đồ ăn như vậy đâu!

Nghĩ lại cô cũng đáng thương lắm chứ, nếu không phải ba mất thì mẹ cô không phải bươn chải kiếm sống, mà cô cũng sẽ không phải tập tính tự lập, xuống bếp nấu cơm từ năm lớp 3, nhiều năm xuống bếp như vậy, tay nghề nấu ăn của cô cũng khá lắm đấy, tuy không đến mức có thể so sánh với đầu bếp khách sạn năm sao, nhưng để nấu ra một bàn đầy món ngon sắc hương vị đều đủ cũng không phải việc khó.

Mà cũng vì dì Trần tinh tường biết rõ cô nấu ăn khá, chăm sóc thương binh cũng giỏi, nên mới cật lực nhờ cô đảm đương chức vụ nữ quản gia kiêm “bảo mẫu” tạm thời.

Nếu hôm nay cô thiếu một trong hai kỹ năng đó, cô cũng không cần ngồi đây mắt to trừng đôi mắt nhỏ với thiếu gia bảo bối của dì Trần rồi.

Aiz… Đúng thật là tội nghiệp mà!

Hừ, anh còn chưa có mở miệng đã nói anh bắt bẻ cô sao?

Bàng Sĩ Bân nghe vậy liền nổi nóng, đã vậy thì anh sẽ bắt bẻ cho cô xem ——

“Quá ngọt!” Ăn một miếng sườn xào chua ngọt, anh lập tức ghét bỏ phê bình.

“Quá mặn!” Gắp một cọng rau xào, tiếp tục phê bình câu thứ 2.

“Quá cay!” Đậu hủ Ma Bà cũng không tránh được kiếp nạn.

“Quá nhạt!” Rau trộn măng cũng chịu tiếng ác theo.

“Quá tanh!” Đến súp cá tươi cũng dính đạn luôn.

Sườn xào chua ngọt không ngọt, sao tên là sườn xào chua ngọt được chứ? Đậu hủ Ma Bà không cay, chẳng lẽ phải chua xót ruột luôn sao? Rau xào cô đã nếm, hoàn toàn không có vấn đề; về phần rau trộn măng vốn chính là thanh đạm mà, mà súp cá tươi cô cũng bỏ thêm một ít gừng thái sợi, căn bản không tanh một chút nào.

Nghe người nào đó ăn một chút chê một tràng, Hà Thu Nhiên biết anh căn bản là cố ý bắt bẻ muốn làm mình khó xử, cô  bình tĩnh lườm anh, đáp lại: “Ăn hay không ăn, tùy anh!”. Dứt lời, mặc kệ anh bắt bẻ cái quái gì, cô gắp đồ ăn vào chén, bắt đầu ăn.

Không có ngờ kế khích tướng không thành, hơn nữa mới vừa chê mấy món ăn không đáng một xu, Bàng Sĩ Bân cho dù hiện tại bụng đói cồn cào cũng không có mặt mũi nào ăn tiếp, thấy cô ăn ngon lành như vậy, trong lòng cực kỳ khó chịu, tính nóng nảy lại bộc phát, vì vậy anh tức giận đập bàn đứng lên ——

“Không ăn nữa!” Tức giận rống to, lê cái bụng đói rã ruột chống nạng giận dữ rời đi, chỉ là bộ dáng bước đi chân thấp chân cao, trông chẳng có khí thế gì cả.
“Không ăn thì không ăn, la lối cái gì chứ?” Liếc mắt, cô lắc đầu.

Dù sao cơm cô đã nấu rồi, đồ ăn cũng xong rồi, cái gì nên làm cũng đều làm cả rồi, anh không ăn, chẳng lẽ cô trói anh lại nhét đồ ăn vào miệng anh sao?

Có phải đứa trẻ ba tuổi cần đút ăn nữa đâu! Với lại, ăn ít một bữa cũng chẳng chết đói, mặc kệ anh ta!

Bên này, Hà Thu Nhiên thưởng thức món ăn do mình nấu; bên kia, Bàng Sĩ Bân lửa giận ngút trời trở lại phòng ngủ, tức đến suýt ói máu.

Thật đáng giận mà!

*** Hổ lạc bình dương bị khuyển khi : 虎落平陽被犬騎

==> cọp xuống đồng bằng bị chó khinh thường : không còn dụng võ, con người tới hồi mạt vận, hoặc đang lúc chưa gặp thời, đem thân ở chốn xứ lạ quê người, dễ bị kẻ chẳng ra gì rẻ rung.

Spoil:

May mà Hà Thu Nhiên nhanh ta lẹ mắt, một tay đỡ lấy anh, nhưng mà người nào đó giờ phút này trần như nhộng, trên người không có gì che lấp cả.

“Nhắm mắt lại, không cho phép nhìn!” Vừa tội vừa tức, Bàng Sĩ Bân xấu hổ gào thét, động tác cũng không chậm, nhanh chóng lấy cái khăn tắm khác quấn quanh thân dưới.

Chỉ là… cho dù tốc độ của anh nhanh thế nào, toàn bộ cái gì nên thấy cũng đã nằm gọn trong mắt Hà Thu Nhiên.

Phát giác cô vẫn còn nhìn mình chằm chằm, Bàng Sĩ Bân nổi giận gào thét, “Nhìn cái gì? Tôi nói, không cho phép nhìn!”

Tưởng gì chứ? Cho là “bảo bối” của mình quý lắm, ai nấy đều muốn nhìn sao?

Nghĩ nghĩ trong bụng, Hà Thu Nhiên khinh thường nhếch miệng, hai tay ôm ngực thờ ơ nói, “Bàng tiên sinh, anh thật sự không cần phải cuồng vọng tưởng, tâng bốc bản thân quá. Lúc tôi làm y tá tại bệnh viện, đã “duyệt vô số”, nhìn đến phát ngán rồi, anh cũng chẳng có gì đặc biệt với người khác đâu, chẳng có gì kỳ lạ quý hiểm hết. Mà nói gì thì nói, ý kiến khách quan của tôi thôi, “bảo bối” của anh cũng chẳng phải đại bác gì, chỉ có thể coi là “vũ khí cỡ trung” thôi, thật sự không cần coi trọng bản thân quá đâu.”

 

 

21 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s