Phóng Vương gia ==Chương 55.2 ==

Thấy Quân Vô Nặc không hoảng sợ như mình nghĩ, ngược lại còn bình tĩnh, Phó Thiếu Dương trong lòng cũng có chút do dự. Tuy nhiên, Tiểu Mễ không hề nghe lệnh của hắn, lại nghe lời của Quân Vô Nặc, điều này làm hắn rất khó chịu.

Hừ, có Vi Sinh là nhân chứng ống, Quân Vô Nặc có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tội danh giả mạo, chỉ sợ hắn  gặp lúc sa cơ lỡ vận, dùng thủ đoạn gì đó với Thu Nhị nương để bà tin hắn là nói thật.

Chỉ tiếc là Ngư Ấu Trần không có ở đây, không thể chính mắt nhìn thấy. Nhưng mà cũng không sao, bắt tên chướng mắt này vào tù rồi nói sau. Phó Thiếu Dương thật muốn xem lúc đó Quân Vô Nặc còn dám kiêu ngạo nữa không.

“ Người đâu ! ” Phó Thiếu Dương rống to, lập tức một đám gia đinh nha hoàn chạy tới. Thật ra đám người này sớm đã nghe bên này ồn ào nhưng lo sợ quy củ trong phủ nên không ai dám nghe lén chủ tử nói chuyện cả. Lúc này nghe Phó Thiếu Dương gọi, mọi người đành phải lên tiếng trả lời chạy lại đây.

Phó Thiếu Dương cũng không ngần ngại gọi mọi người đến gần, “ Các ngươi nghe đây, người này giả mạo hoàng thương lừa gạt tướng quân và đại tiểu thư, giờ cũng đã có người làm chứng, tró hắn lại cho ta, chờ Nhị nương đến xử lý rồi giao cho quan phủ. ” Cuối cùng, hắn nói thêm một câu, “ Các ngươi cứ bắt hắn lại, ta sẽ chịu mọi trách nhiệm. ”

Dù cho là thế nhưng, đám gia đinh cũng không dám manh động, lo sợ nhìn Quân Vô Nặc, lại không có chủ tử bọn họ ở đây, bọn họ không biết phải nên làm thế nào.

Quân Vô Nặc nhìn lướt qua đám gia đinh nha hoàn không dám làm xằng bậy, tuy rằng hắn chưa mở miệng nói gì nhưng ánh mắt uy nghiêm khiến mọi người khiếp sợ cúi gầm đầu, theo bản năng thụt lùi vài bước.

Bình thường cô gia cũng không nghiêm khắc với hạ nhân, nhưng cảm giác tôn quý bẩm sinh trên người hắn khiến bọn họ cho đến bây giờ cũng không dám bất kính. Giờ phút này lại bị hắn nhìn như vậy, mọi người tuy chưa có làm gì nhưng lại thấy bản thân đã mạo phạm, nói thế nào cũng không dám tiến đến chỗ Quân Vô Nặc.

Xem ra, người ta nói phủ tướng quân quản lý hạ nhân rất nghiêm khắc, đúng thật không ngoa (không sai). Quân Vô Nặc nhếch miệng, ánh mắt dừng tại Phó Thiếu Dương, trào phúng nói, “ Ngay cả hạ nhân cũng có đầu óc hơn ngươi, Phó Thiếu Dương, ngươi quá hấp tấp rồi đấy ! ”

Đám hạ nhân không ai nghe lời hắn, này đã làm Phó Thiếu Dương mất mặt, huống chi giờ lại nghe Quân Vô Nặc mỉa mai mình. Đúng lúc này Thu Nhị nương và Ngư Thần Sương đang đi đến đây, không đợi Quân Vô Nặc mở miệng, Phó Thiếu Dương liền bước đến nói với Thu Nhị nương, “ Nhị nương, người tới rất đúng lúc, tên Quân Vô Nặc này giả mạo hoàng thương, nay đã bị con vạch trần, hắn còn dám lớn giọng thừa nhận, người mau sai hạ nhân trói hắn lại đưa đến quan phủ, nếu không hắn bần cùng sinh đạo tặc làm chuyện xằng bậy nữa. ”

Nói xong, hắn liền kéo Vi Sinh đến giới thiệu.

“ Vậy là tỷ phu thật sự lừa tỷ tỷ sao ? ” Tin này Ngư Thần Sương nghe còn hoảng hốt, cô và Phó Thiếu Dương từ lâu đã nghi ngờ, tỷ tỷ cô và nhị công tử Thương Túc Các vốn không quen biết, làm sao lại trở thành bằng hữu được ? Thậm chí còn gấp rút thành thân nữa ?

Cô nhớ ngày hắn đến phủ cũng là ngày Thiếu Dương đến cầu thân, nói như vậy, không chừng tỷ tỷ cô cảm thấy bị từ hôn rất mất mặt, cho nên liền tìm một người giả mạo hoàng thương để giữ sĩ diện cho mình.

Tuy rằng ngày đó thành thân hắn đưa ra sính lễ gấp đôi sính lễ của cô, nhưng điều đó cũng chứng minh được là bọn họ cố tình hạ nhục cô. Vậy đống bạc đó chẳng lẽ là tỷ tỷ cô để dành được ư ?

Nhưng mà tỷ tỷ cô cũng bỏ vốn nặng lắm chứ, thậm chí còn thật sự thành thân với hắn, đây là ngoài dự liệu của cô. Nói gì thì nói, ngày thường hắn cư xử cũng không tệ lắm, hơn nữa do triều đình gắt gao tuyển tú nữ  cho nên hai người mới gấp rút thành thân.

Điều này có thể giải thích vì sao trước mấy ngày thành thân, tỷ tỷ cô ủ rũ buồn bã, ai lai muốn gả cho kẻ lừa đảo chứ.

Cô cũng chẳng muốn vạch trần bọn họ, dù sao cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, chuyện xấu ắt hẳn một ngày nào đó cũng bị người ta biết. Chờ tới khi họ sinh con đẻ cái rồi thì sẽ không biết ăn nói với con họ thế nào, hơn nữa, chuyện càng dấu lâu bao nhiêu, cô càng cảm thấy mát lòng mát dạ bấy nhiêu.

Tuy nhiên lúc này Phó Thiếu Dương không biết ở đâu lại kiếm tên Vi Sinh đến làm chứng, trong lòng cô lại có chút bất an.

Hắn vỗ vã vạch trần Quân Vô Nặc, có phải là vì tỷ tỷ…. ?

Thu Nhị nương cũng đang tức giận, nhưng không phải với Quân Vô Nặc, mà là với Phó Thiếu Dương, “ Thiếu Dương, có chuyện gì thì đợi lão gia về rồi nói sau ! Vô Nặc đang bị thương, con lại dẫn người ngoài đến xào xáo, người ta nhìn vào chẳng phải chê cười chúng ta sao ? ”

Về thân phận Quân Vô Nặc, Thu Nhị nương chưa bao giờ hỏi thằng hắn, nhưng Ngư Diệu Thiên đã quyết định thì chắc chắn ông cũng sẽ không qua loa. Hơn nữa, thái độ của ông đối với người con rể này khác lạ, bà nhạy cảm nhìn thấy sự bất đồng này, hai ngươi bề ngoài vẫn thưa cha gọi con, nhưng ẩn sâu bên trong, bà cảm thấy lão gia nhà mình đối với con rể có phần kính nể.

Hơn nữa sau khi Ấu Trần bị bắt, Quân Vô Nặc lại bị thương trở về, chuyện này làm bà nhớ đến năm đó tiểu thư (mẹ Ấu Trần – Thu Nhị nương trước đây là người hầu của mẹ Ấu Trần) chạy trốn đến Hạ Thương, nếu như không có lão gia mạo hiểm thu lưu (cho ở lại), có lẽ bà cũng không còn sống đến ngày hôm nay. Cho nên, bà cũng rất hài lòng với người con rể này.

Hôm nay cho dù Quân Vô Nặc không phải là hoàng thương, chỉ là một thường dân thì cũng vẫn là phu quân của Ấu Trần. Phó Thiếu Dương dẫn người ngoài đến gây sự, khiến Ngư gia và Ấu Trần mất mặt, đương nhiên làm bà rất tức giận.

Phó Thiếu Dương là nam nhân, lại còn chưa thành thân, đối với mấy lễ tiết này tất nhiên là không nghĩ quá nhiều. Hắn nghĩ có Vi Sinh ở đây, chỉ cần chứng minh Quân Vô Nặc là kẻ lừa đảo rồi tống hắn vào tủ mà thôi. Ngư tướng quân và Ngư nhị phu nhân đều rất thương Ấu Trần, cũng không có khả năng để cô gả cho kẻ lừa đảo, cho nên nếu như Quân Vô Nặc bị vạch trần, hai người hẳn là tức giận và bắt Quân Vô Nặc tù mới đúng. Không ngờ ngược lại Phó Thiếu Dương còn bị Thu Nhị nương mắng nhiếc thậm tệ. Nhất thời mất mặt, hắn đành phải biện minh, “ Là tiểu tế lỗ mãng, không suy nghĩ kĩ càng. Kỳ thật, tiểu tế không phải vì chuyện này mà đến, chỉ là Vi huynh nghe nói nhị công tử Quân gia bị thương, trong lòng nóng vội mới kêu tiểu tế dẫn đến thăm. Ai ngờ, hắn lại không phải là người nhà Quân gia, tiểu tế cảm thấy bất bình thế nên nhất thời tức giận. ”

Thu Nhị nương vẫn chưa hết phẫn nộ, nói, “ Cho dù là như thế thì con hiện tại làm rối tung mọi chuyện lên, làm sao mà giải quyết ? Ấu Trần là con gái, con đã một lần thoái hôn thì không nói đi, giờ lại gây thêm chuyện nữa, con có từng nghĩ cho nó không ? ”

Phó Thiếu Dương âm thầm trừng mắt nhìn Quân Vô Nặc thong dong ngồi xem kịch vui, cắn chặt răng, nói, “ Nhị nương, nếu bởi vì việc này làm tổn hại danh dự của Ấu Trần, tiểu tế nguyện gánh vác trách nhiệm. ”

Lời hắn nói khiến mọi người sửng sốt, ánh mắt Quân Vô Nặc hơi trầm xuống, còn chưa mở miệng phản bác lại thì Ngư Thần Sương đã mất kiên nhẫn la toáng lên, “ Phó Thiếu Dương, huynh nói vậy là có ý gì ? Huynh muốn chịu trách nhiệm thế nào ? ”

Ngư Thần Sương cũng không phải ngốc, nếu Quân Vô Nặc bị đưa đến quan phủ thì thanh danh tỷ tỷ cô xem như bị hủy. Đương nhiên, gả cho một kẻ lừa đảo chưa chắc đã tốt lành gì, nhưng giờ nghe Phó Thiếu Dương nói, chẳng lẽ hắn muốn…. Hắn ngay cả tỷ tỷ cô cũng muốn cưới ?

Thu Nhị nương hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, bà không dám tin nhìn hắn.

Phó Thiếu Dương nắm chặt tay, ngẩng đầu nhìn hai người, nói, “ Chuyện này đều từ ta mà ra, cho nên ta sẽ chịu trách nhiệm —- cưới nàng ! ”

Advertisements

23 Comments

  1. Chào nàng, mới biết nhà nàng gần đây, ta thích truyện này quá đi mất! *mắt long lanh*, cảm ơn nàng đã bỏ công dịch truyện.
    Ta là ta “hâm mộ” công phu “Thiết diện bì” của anh PTD quá đi, ta mà luyện được công phu này thì… *cười nham hiểm*
    Mà cái chị NTS cũng thiệt là âm hiểm quá đi, tỷ tỷ mình bị người khác lừa mà còn bỏ mặt, còn hả hê khi người gặp nạn nữa chứ. haizzz… đúng là 1 cặp trời sinh mà.

  2. Ôi, Ngư Thần Sương và Phó Thiếu Dương, cái này gọi là “nồi nào úp vung nấy” hay là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” hén.

    Thanks Elvie.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s