Minh Tinh == Part 126 ==

Chương 126: Thâm tình

Trong phòng bệnh, Âu Dương Thái Thái đã chăm sóc Quý Vân Húc một ngày một đêm nhưng hắn vẫn chưa tỉnh lại, tay nhè nhẹ vuốt khuôn mặt đẹp trai của Quý Vân Húc, trên mặt, miệng, toàn bộ người hắn đều chằng chịt vết thương, máu trên cánh tay thấm đẫm băng dải nhìn thật đáng sợ!

“Mau tỉnh lại đi, tất cả mọi người đang đợi anh!” Âu Dương Thái Thái nhỏ giọng nói bên tai Quý Vân Húc, nếu như biết chân mình bị liệt thì hắn sẽ có phản ứng thế nào? Nhìn gương mặt không có chút máu của hắn, Âu Dương Thái Thái đau lòng không thôi, nếu như vậy mới có thể giữ hắn ở bên mình, cô sẽ làm hết tất cả.

Chỉ sợ dù có Quý Vân Húc bị liệt, Thư Diệp vẫn yêu hắn, mà hắn cũng không chịu từ bỏ Thư Diệp thì dù cô có làm bao nhiêu chuyện thì cũng phí công mà thôi. Âu Dương Thái Thái lắc lắc đầu, quyết định không nghĩ đến mấy thứ đó nữa, cô tin chỉ cần mình kiên trì ở bên cạnh Quý Vân Húc thì hắn nhất định cảm động.

Hai hàng lông mày của Quý Vân Húc nhíu lại, mí mắt động đậy, hắn từ từ mở mắt ra, toàn thân đau đớn khiến hắn không tài nào nhúc nhích được, vừa mở mắt là đã thấy Âu Dương Thái Thái ngồi cạnh giường, khuôn mặt đẫm nước mắt. Hắn nhớ trước khi mình bất tỉnh, hắn bị người ta đánh nằm trước cửa Hạc bang, hắn còn nghe rõ ràng đám người kia nhắc đến Kim tiểu thư, lời nói của đám người đó còn văng vẳng bên tai hắn.

Hắn thật không ngờ chính cô lại biến thành một người độc ác như vậy, thời gian quả thật rất ghê gớm, nó có thể khiến một người thay đổi triệt để, một cô gái ngoan hiền ngày xưa giờ đã biến thành một người khẩu phật tâm xà, hắn đúng là nhìn lầm Thư Diệp ! Điều buồn cười nhất chính là hắn còn hết mực yêu thương cô, nhiều lần xin cô tha thứ cho hắn để hai người có thể ở bên nhau, đúng là nực cười! Lúc nói lời này, trong lòng hắn tự cười chê bản thân mình vô cùng ngu xuẩn!

“Vân Húc, anh rốt cuộc cũng tỉnh rồi!” Âu Dương Thái Thái thấy Quý Vân Húc mở mắt như trút được gánh nặng, chỉ cần nhìn thấy hắn không sai là cô an tâm rồi.

Quý Vân Húc nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Âu Dương Thái Thái thật lâu nhưng không lên tiếng, hắn muốn ngồi dậy nhưng hai chân hoàn toàn không có chút sức lực nào. Chân hắn bị sao vậy? Quý Vân Húc hít thật sâu dốc sức cử động hai chân nhưng hoàn toàn phí công, hơn nữa còn ngã ngửa ra sau, hắn run lẩy bẩy không dám tin nhìn hai chân mình.

“Chân của tôi bị gì?” Quý Vân Húc nhìn Âu Dương Thái Thái quát to lên.

Âu Dương Thái Thái bị cơn thịnh nộ của hắn làm cho hoảng sợ, vội vàng đỡ lấy người Quý Vân Húc nằm xuống giường, “Anh nằm xuống đi, không có chuyện gì đâu, bác sĩ nói tạm thời hai chân anh không đi được, chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian ngắn thì sẽ bình phục lại, cho nên anh phải nghỉ ngơi thật khỏe, không nên cử động nhiều.” Đối mặt với vẻ mặt hung thần ác sát của Quý Vân Húc, Âu Dương Thái Thái cũng chẳng dám nói lớn, hai tay cứ nắm chặt vào nhau, vẻ mặt khẩn trương không biết làm sao nói với Quý Vân Húc, chỉ  có thể giấu diếm hắn, không thì hắn nhất định chịu không nổi!

“Bác sĩ rốt cuộc là nói gì?” Quý Vân Húc gào thét lần nữa, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, cố gắng ngồi dậy, “Không được gạt tôi! Chân của tôi có phải bị liệt rồi không?” Quý Vân Húc biết Âu Dương Thái Thái đang gạt mình, bằng không sao cô ta lại khẩn trương như vậy!

“Anh đừng nghĩ lung tung! Em không có gạt anh, bác sĩ nói thế thật mà!” Âu Dương Thái Thái đỡ Quý Vân Húc ngồi dậy, để gối lên để hắn dựa vào.

Nếu như không phải Âu Dương Thái Thái đỡ hắn, hắn không tài nào ngồi dậy được cả, chân không có chút cảm giác. Quý Vân Húc nhíu chặt hai hàng lông mày, sắc mặt lạnh tanh, hắn giựt phăng kim tiêm trên tay, máu theo kim tiêm mày chảy ròng ra.

“Đừng mà!” Âu Dương Thái Thái hoảng sợ la lên, giữ chặt cánh tay Quý Vân Húc hòng ngăn máu chảy ra, tay kia thì ôm Quý Vân Húc, “Đừng làm mình bị thương, em sẽ rất đau lòng, anh sẽ không sao đâu, anh nhất định có thể đứng lên!” Lệ từ khóe mắt cứ tuôn ra, Âu Dương Thái Thái không quan tâm vết thương trên người Quý Vân Húc, cô cứ ôm chặt hắn, chỉ có như vậy cô mới có thể cảm giác được sự hiện hữu của hắn, cũng chỉ có vậy mới trấn an được hắn.

Cho dù hai chân không thể đi lại thì sao chứ, cô cũng sẽ ở bên cạnh hắn, cô là vợ của hắn, sẽ không vì một chút trắc trở mà bỏ mặc hắn, “Cho dù có xảy ra chuyện gì, em vẫn ở bên cạnh anh, nếu anh không thể đi được, em sẽ là cây gậy để anh chống, em sẽ không bao giờ bỏ mặc anh đâu!” Âu Dương Thái Thái chân thành nói.

“Cô cút đi! Tôi không cần cô thương hại! Không cần cô làm gậy ghiếc gì cả.” Quý Vân Húc hung hãn đẩy Âu Dương Thái Thái sang một bên, hắn muốn xuống giường đi thử, hắn muốn xác minh chân mình có thể đi lại được không. Vừa mới đẩy Âu Dương Thái Thái ra, hắn ngay lập tức ngã sấp xuống sàn nhà lạnh như băng. Hắn muốn đứng lên, hắn không muốn Thư Diệp xem thường, hắn biết nếu như hắn đầu hàng trước số phận thì xem như theo ý muốn của Thư Diệp rồi, hắn muốn cho cô thấy hắn hoàn toàn không bị gì cả, cô chỉ uổng phí công sức thôi!

Thế nhưng mà dù hắn có chống tay đứng lên bao nhiêu lần thì cũng hoài công, hai chân Quý Vân Húc hoàn toàn không có tí cảm giác nào, không thể nào đi lại như trước đây được nữa!

“Tại sao? Tại sao?” Quý Vân Húc dùng sức đánh vào hai chân mình, nếu như nửa đời sau hắn phải trên xe lăng, hắn thà chết còn hơn!

Bị Quý Vân Húc đẩy ngã, Âu Dương Thái Thái từ phía sau dùng sức bắt lấy hai tay Quý Vân Húc, “Anh nhất định sẽ khỏe mà, đừng tức giận mà hành hạ bản thân mình nữa! Quý Vân Húc mà em biết không dễ dàng gục ngã !” Âu Dương Thái Thái vừa khóc vừa cổ vũ Quý Vân Húc.

Một Quý Vân Húc cam chịu như vậy cô chưa từng thấy qua, tim cô cứ như có người bóp nát, đau đớn rã rời, “Tin em đi! Em sẽ giúp anh đứng lên, để em chăm sóc anh!” Ánh mắt Âu Dương Thái Thái khẩn cầu nhìn Quý Vân Húc như là chính cô thiếu nợ hắn, cho dù hắn đối xử tệ bạc với cô, cô cũng cam tâm tình nguyện vì hắn trả giá.

“Cô buông tôi ra! Tôi không cần cô thương hại! Tôi không cần!” Quý Vân Húc đẩy Âu Dương Thái Thái ra, hắn không ngờ từ trước tới giờ hắn đều lạnh nhạt với Âu Dương Thái Thái, nhưng trong thời khắc quan trọng như thế này, chính cô lại là người ở bên cạnh động viện hắn, hừ, thật ra là muốn nhìn hắn thê thảm thế nào phải không? “Cô cút đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô!” Quý Vân Húc tiện tay cầm chiếc gối ném vào người Âu Dương Thái Thái.

“Em không đi, em sẽ không đi, cho dù anh có đánh chết em, em cũng không đi, chúng ta là vợ chồng, em chăm sóc anh cũng là lẽ đương nhiên! Để em ở lại cạnh anh được không? Em thật lòng mà.” Âu Dương Thái Thái tiến đến ôm chặt Quý Vân Húc.

Advertisements

8 Comments

  1. chuyện này 1 là do bang chủ làm, 1 là do Đào Tĩnh Dao làm, haiz, ADTT thì chắc hok thể, là ai nhỉ, mà hok hỉu tại sao QVH tin là TD làm =.= pó tay. Thanks ss nhìu lắm^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s