Ngang hơn cua == Part 2.4 ==

Bên này, Hà Thu Nhiên thưởng thức món ăn do mình nấu; bên kia, Bàng Sĩ Bân lửa giận ngút trời trở lại phòng ngủ, tức đến suýt ói máu.

Thật đáng giận mà!

Cô gái kia hoàn toàn không xem anh ra gì, ba câu là hết hai câu nhằm vào anh rồi! Trần tẩu rốt cuộc là chọn loại người gì tới chăm sóc anh vậy ?

Nếu như mấy y tá cũng “ chiếu cố ” thương binh như cô vậy thì thương binh trên toàn thế giới đã sớm chết hết, vì sao à ? Là tại vì lửa giận công tâm, tức chết thiệt !

(vì đau khổ phẫn nộ mà hôn mê là nộ khí công tâm, vì bị thương bị bỏng nguy đến tính mạng mà hôn mê là hoả khí công tâm hoặc độc khí công tâm, cách gọi của Đông y è lửa giận công tâm : giận quá huyết áp tăng cao chết tức tưởi)

Càng nghĩ càng bực, anh muốn kiếm gì đó trút giận, anh quăng cây nạng sang một bên, còn mình thì ngồi xuống giường, nhưng vì ngồi xuống mạnh quá mà động vào vết thương, xương chậu truyền đến một trận đau nhức, đau đến anh nhịn không được anh thở hắt ra, trán cũng thấm đẫm mồ hôi.

Cắn răng, Bàng Sĩ Bân cố nén cảm giác đau đớn này, cả người lúc nãy mới mỏi mệt rã rời, anh từ từ ngã người xuống giường nghỉ ngơi.

Một hồi lâu sau, anh chậm rãi ngồi dậy muốn đi tắm, thì phát hiện cây nạng nằm tuốt luốt bên kia, anh cũng chẳng thèm đi nhặt lên, quyết định đi cà nhắc, vịn vách tường, chân thấp chân cao đi vào phòng tắm.

Ai ngờ chưa đến ba phút, trong phòng tắm bỗng nhiên phát ra tiếng đồ vật rơi xuống rầm rầm, rồi có tiếng vật gì đó rất nặng té xuống đất, tiếng hét anh to đến nỗi Hà Thu Nhiên đang phấn khởi ăn cơm cũng nghe thấy,  cô liền bật dậy chạy ngay đến nơi phát ra âm thanh.

Cô đi vào phòng nhưng lại không thấy anh đâu, chân liền đi về phía phòng tắm, cũng chẳng gõ cửa hay nói gì trực tiếp mở cửa đi vào…

“ Ai cho cô vào ? ” Giọng nói tức giận đến long trời lở đất vang ầm ầm như tiếng sấm nổ.

Làm như không nghe thấy tiếng hét phẫn nộ của Bàng Sĩ Bân, Hà Thu Nhiên trố mắt nhìn người đàn ông khỏa thân hoàn toàn đang nằm trên sàn, mặt đỏ như quả gấc, bộ dáng chật vật lấy khăn che “ bộ phận quan trọng ”  của mình.

Tình hình lúc này cho dù ngốc đến cỡ nào cũng biết chuyện gì xảy ra, khóe miệng Hà Thu Nhiên怞怞 (ý nói cười khẩy mỉa mai), đối mặt với người đàn ông trần trụi như nhộng, sắc mặt cô không thay đổi, vẫn vững như núi thái sơn, bình tĩnh tiến đến xem anh có bị nặng lắm không, nhưng mới bước một bước, tiếng rống giận lại lần nữa vang lên——

“ Cút ra ngoài ! ” Nén cơn đau, Bàng Sĩ Bân loay hoay cả buổi vẫn không đứng dậy được, anh miễn cưỡng dùng khăn mặt che “ bộ phận quan trọng ” của mình lại, thế nhưng bởi vì mất mặt quá thể, anh quê quá hoá khùng, mắng chửi lung tung, “ Cô có biết xấu hổ không vậy ? Tôi có cho cô vào đây hả ? Đàn ông đang tắm rửa, cô vậy mà không biết xấu hổ xông vào, cô muốn quyến rũ tôi phải không ? Tôi biết cô nhất định có mục đích mà, quả nhiên là có rắp tâm mà đến, thật sự là không biết nhục… !

Quyến rũ ? Anh ? Cho xin đi ! Khẩu vị cô cũng không tệ thế đâu !

Âm thầm lườm anh, Hà Thu Nhiên chẳng muốn trả lời, trong tiếng mắng chửi cùng phản kháng của anh, cô vươn tay cẩn thận kiểm tra xương chậu có bị gì hay không, bởi vì ngã xuống đất nên vết thương càng thêm xấu.

          “Cô cô cô… Cô làm quái gì ? Đừng đụng tôi… Mẹ nó! Đã kêu cô đừng đụng tôi, cô còn sờ… Cô quả nhiên có ý đồ, muốn quyến rũ tôi phải không? Nói cô biết, có rất nhiều phụ nữ muốn bò lên giường của tôi, tôi không bao giờ quan tâm đến loại con gái không đẹp không dáng như cô…”

Bởi vì đau đớn không thể cử động, mà tránh cũng tránh không được, Bàng Sĩ Bân bị cô sờ từ đùi thẳng đến mông, cứ sờ sờ sờ, anh chỉ có thể dùng khăn mặt để bảo vệ ” thành lũy ” cuối cùng của mình, trong lòng vừa giận vừa tức, khuôn mặt đẹp trai giờ đỏ như gan heo, chỉ có thể không ngừng gào thét hòng che dấu sự bối rối và xấu hổ trên mặt.

Mặc cho anh điên cuồng la hét, Hà Thu Nhiên dùng sự chuyên nghiệp của một y tá kiểm tra vết thương, xác định không có gì đáng lo, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu có tâm trạng trả đòn lại anh ——

“ Bàng tiên sinh, anh đúng thật là cuồng tự mãn mà ! ” Khinh thường trừng mắt lại Bàng Sĩ Bân, cô bĩu môi bắn ra tên độc, “ Dựa vào bờ mông hiện tại của anh, tôi dám chắc không có cô gái nào dám bò lên giường của anh đâu. ”

Cho xin ! Chiên cơm thì cũng phải nhờ vào sức eo, làm “ chuyện ấy ” mà không dựa vào mông thì làm được à ?

“ Động cơ ” của anh hiện tại bị hư hại, nếu mà thật sự có quan hệ thì lắc lắc mông chưa đến hai cái đã ngã ngựa rồi, chẳng phải là bỏ con gái người ta một bên, tự mình giải quyết sao ?

“ Cô cô cô… ” Cả người đau nhức, lại thêm tôn nghiêm đàn ông bị sỉ nhục, Bàng Sĩ Bân nhất thời tức giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng lại không cách nào phản bác, cuối cùng chỉ có thể tiếp tục la hét ỏm tỏi, “ Cô xông vào phòng tắm của tôi, lại sờ soạng lung tung người tôi, không phải muốn quyến rũ tôi thì có ý gì ? ”

“ Ý của Bàng tiên sinh là muốn tôi mặc xác anh ngã xuống sàn chờ chết, hoàn toàn không để ý phải không ? ” Nói năng hùng hồ đáp lại anh, cô cúi người dìu anh đứng lên.

Bàng Sĩ Bân lảo đảo đứng dậy, chật vật đến cực điểm, phải nhờ sự trợ giúp của cô anh mới có thể đứng lên được, đứng vững bên này thì lại ngã nghiêng bên kia, vừa lúc anh đứng lên thì khăn mặt đang che “ bộ phận quan trọng ” rơi xuống, anh cả kinh muốn chụp lại khăn, nhưng “ động cơ ” đau nhức suýt nữa anh lại ngã xuống sàn.

          May mà Hà Thu Nhiên nhanh ta lẹ mắt, một tay đỡ lấy anh, nhưng mà người nào đó giờ phút này trần như nhộng, trên người không có gì che lấp cả.

“Nhắm mắt lại, không cho phép nhìn!” Vừa tội vừa tức, Bàng Sĩ Bân xấu hổ gào thét, động tác cũng không chậm, nhanh chóng lấy cái khăn tắm khác quấn quanh thân dưới.

Chỉ là… cho dù tốc độ của anh nhanh thế nào, toàn bộ cái gì nên thấy cũng đã nằm gọn trong mắt Hà Thu Nhiên.

Phát giác cô vẫn còn nhìn mình chằm chằm, Bàng Sĩ Bân nổi giận gào thét, “Nhìn cái gì? Tôi nói, không cho phép nhìn!”

Tưởng gì chứ? Cho là “bảo bối” của mình quý lắm, ai nấy đều muốn nhìn sao?

Nghĩ nghĩ trong bụng, Hà Thu Nhiên khinh thường nhếch miệng, hai tay ôm ngực thờ ơ nói, “Bàng tiên sinh, anh thật sự không cần phải cuồng vọng tưởng, tâng bốc bản thân quá. Lúc tôi làm y tá tại bệnh viện, đã “duyệt vô số”, nhìn đến phát ngán rồi, anh cũng chẳng có gì đặc biệt với người khác đâu, chẳng có gì kỳ lạ quý hiểm hết. Mà nói gì thì nói, ý kiến khách quan của tôi thôi, “bảo bối” của anh cũng chẳng phải đại bác gì, chỉ có thể coi là “vũ khí cỡ trung” thôi, thật sự không cần coi trọng bản thân quá đâu.”

Lời nói vừa châm chọc vừa chế nhạo vừa dứt, cô cũng không đợi phản ứng của anh, bỏ thêm một câu “Có cần giúp đỡ thì gọi 1 tiếng”, sau đó phất phất tay bỏ đi, đồng thời cũng không quên đóng cửa lại dùm anh.

Anh thật không ngờ cô mặc không đổi sắc bảo mình đã “duyệt vô số”, cuối cùng còn chế nhạo anh “vũ khí tư nhân hạng nặng” chẳng qua là “vũ khí cỡ trung”, tôn nghiêm đàn ông bị đả kích cùng vũ nhục, sắc mặt Bàng Sĩ Bân lúc hồng lúc trắng, mà cũng không làm gì được cô, cuối cùng chỉ có thể tức giận chửi ầm lên trong phòng tắm, anh cảm thấy mình giống như “rồng bơi nước cạn gặp tôm đùa”. (bị xem thường)

Đường đường là tổng giám đốc Bàng thị, ăn nói đi đứng đều có người lo, đưa ra kế hoạch gì là trái hô phải ứng, mọi người ai nấy đều thay nhau nịnh nọt, cho dù đi ngang trên đường thì cũng có người vỗ tay khen hay, không ngờ hôm nay mình lại bị một cô gái chọc giận đến khí huyết công tâm, thiếu chút nữa chết bất đắc kỳ tử tại chỗ rồi.

Mẹ nó! Nếu quả thật bị cô ta chọc tức chết, vậy thì mất danh dự quá rồi.

Bàng Sĩ Bân trong miệng nguyền rủa liên tục, anh tắm qua loa xong vịn vách tường, chân thấp chân cao bước ra phòng tắm thì đã thấy cây nạng lúc nãy bị anh quăng vào một góc, lúc này lại nằm ngay cửa phòng tắm thuận tiện để anh sử dụng.

Anh không phải đồ đần, đương nhiên biết là ai làm, vốn lửa giận ngút trời, trong thoáng chốc đã vơi đi một ít.

Chống nạng, Bàng Sĩ Bân muốn lên giường nghỉ ngơi, nhưng mới đi được vài bước, anh ngửi được mùi thức ăn, anh hơi sững sờ, đi đến chỗ phát ra mùi thức ăn, lúc này mới nhìn thấy một tô mì nóng khói nghi ngút đặt trên bàn trà.

Nhướng mày, anh từ từ bước tới, cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống, tay cầm tờ giấy kẹp dưới tô mì…

“Không muốn ăn cơm, vậy thì ăn mì!”

Một câu ngắn gọn, nét chữ cũng nắn nót, lịch sự tao nhã, cho thấy phong thái của chủ nhân nó.

Xoắn xuýt nhìn tờ giấy trên tay, Bàng Sĩ Bân rất bực với chủ nhân tờ giấy, cảm thấy mình nếu như ăn tô mì này xem như là nhận thua, yếu thế, nhưng mà….

Nhìn tô mì khói lượn lờ trong không khí, mùi hải sản thơm lừng, anh nhịn không được nuốt nuốt nước miếng, bụng sôi sùng sục….

Mẹ nó, ăn thì ăn! Ai nói ăn thì là yếu thế hả?

Kháng chiến thì cần trường kỳ đấy, không phải một tô mì thì có thể định thắng thua, đúng không?

Rất AQ tự an ủi mình, Bàng Sĩ Bân bưng tô mì lên, hả họng thật to bắt đầu ăn… Được rồi! Anh thừa nhận, tay nghề nấu ăn của cô gái đáng ghét kia cũng không tệ lắm!

Advertisements

15 Comments

  1. Haha, ta bắt đầu đếm không nổi số lần thua của anh rồi, 4-0 nhỉ. Hắc hắc, nàng này toàn chua những câu làm kiệt quệ “duệ khí đàn ông” không à, giết người không cần gươm đao tí nào.

    Thanks Elvie.

  2. đọc xong chỉ biết ngửa cổ lên trần nhà hỏi vì sao =))

    vì sao a Bân, bây bị điên có phải hơm =)))))))))))))

    bị động kinh có phải hơm =)))))))))))))

    may là ko có bị bệnh tim hay não niếc cái gì á, chứ ko nãy h tăng xông chết rồi =)))))))))))))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s