Phóng Vương gia ==Chương 56.1 ==

Chương 56: Một nhà Vương gia

Thoáng chốc cả hoa viên một mảnh yên tĩnh.

Phó Thiếu Dương chết cứng với lời nói của mình, nhưng mà hắn cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này rồi.

Hắn đã nghĩ đến việc thành thân với Ấu Trần không phải ngày một ngày hai, cho dù chuyện này có thể sẽ rắc rối một tí nhưng hắn cũng không có ý định từ bỏ.

Nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, sắc mặt Quân Vô Nặc trầm xuống không chỉ một chút. Tuy nhiên, nếu so với Ngư Thần Sương thì không đáng là gì, hai mắt Ngư Thần Sương giờ đây đỏ hoe, mười ngón tay bấu chặt vào da thịt. Không đợi Thu Nhị nương lên tiếng giáo huấn đứa con rể nói năng lung tung này, Ngư Thần Sương đột nhiệt la toáng lên, xông về phía Phó Thiếu Dương.

“ Là chính miệng huynh nói muốn lấy muội mà ! Phó Thiếu Dương, huynh không có lương tâm, muội liều mạng với huynh ! ”

“ Thần Sương… ” Không ngờ một người hiền dịu như Ngư Thần Sương lúc nổi giận lại dữ tợn đến vậy, cô đấm đá túi bụi vào người hắn, Phó Thiếu Dương đương nhiên không dám đánh trả, chỉ xấu hổ né tránh, “ Thần Sương, muội nghe huynh nói hết đã…. ”

“ Đủ rồi ! ” Thấy Thu Nhị nương cũng tức giận đến mặt tái mét, hai người càng cãi nhau càng mất mặt, Quân Vô Nặc rốt cuộc nhịn không được đứng dậy. Âm thanh tuy không lớn nhưng cũng đủ để tất cả mọi người phải kinh sợ.

“ Vi công tử, không còn chuyện của ngươi nữa, mời ngươi về cho. ” Quân Vô Nặc đầu tiên quay sang ra lệnh cho Vi Sinh từ nãy đến giờ đứng một bên xem náo nhiệt.

Vi Sinh tất nhiên không ngờ sự xuất hiện của mình lại khiến cho cả nhà người ta xào xáo, tuy rằng chuyện này khiến người ta phải nổi giận nhưng suy nghĩ lại, hắn thừa biết nơi này là phủ tướng quân, không nên làm bừa, liền xoay người chạy trối chết.

Quân Vô Nặc lúc này mới nhìn Phó Thiếu Dương, đang muốn mở miệng bỗng một giọng nói vang lên cách đó không xa cắt ngang lời hắn, “ Không ngờ phủ tướng quân chẳng ra sao cả, lại còn cãi nhau ầm ĩ nữa… ”

Nghe giọng nói ấy, sắc mặt Quân Vô Nặc nhất thời thay đổi, tưởng chừng như mình nghe lầm, nhưng mà ngay sau đó, thân ảnh áo trắng quen thuộc đến gần hắn, điều làm hắn bất ngờ hơn nữa là bên cạnh người đó còn có Ngư Ấu Trần.

Thu Nhị nương bị Phó Thiếu Dương chọc tức đến nói không nên lời, giờ lại thêm một người đến sinh sự nữa, bà cũng chẳng quan tâm nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của Ngư Ấu Trần lại khiến bà lo lắng, không biết lúc nãy Ngư Ấu Trần có nghe hết mọi chuyện không.

Phó Thiếu Dương bị Quân Vô Nặc quát cảm thấy rất mất mặt, hắn định chờ không có người ngoài thì giải thích rõ ràng với Thu Nhị nương, giờ lại thấy Ngư Ấu Trần cùng một nam nhân xa lạ trở về, hơn nữa người này hết tám chín phần giống bộ dạng cao ngạo của Quân Vô Nặc, vẻ mặt hắn nháy mắt méo mó.

“ Thất đệ, mới mấy tháng không gặp sao mà đệ đã gầy thế này ? Xem ra, thành Kinh Châu quả nhiên không phải là nơi để người sống. ” Quân Vô Hoán vừa cười vừa bước đến, chủ động bắt chuyện với Quân Vô Nặc.

Chỉ trong nháy mắt, vẻ bất ngờ trong đáy mắt Quân Vô Nặc đã không còn, khóe môi hắn giương lên cười vui vẻ, “ Thì ra là tứ ca, vậy cái người họ hàng thất lạc nhiều năm lúc sáng chắc hẳn là tứ ca rồi ? ”

Quân Vô Hoán cũng không ngại bị trêu chọc, nhìn Ngư Ấu Trần bên cạnh mình, cười nói, “ Huynh đến Kinh Châu rồi mới biết đệ bị thương, làm phiền đệ thì thật không tốt, cho nên mới sai người thông báo cho em dâu tương lai, thất đệ sẽ không để tâm chứ ? ”

“ Tứ ca thật vui tính, theo lễ nghĩa điều này là đương nhiên rồi. ” Quân Vô Nặc cười khẩy trả lời, sau đó nhìn sang phía Ngư Ấu Trần, nói, “ Lại đây ! ”

Ngư Ấu Trần vốn đang tức giận vì lời nói của Phó Thiếu Dương, giờ lại bị ánh mắt sắc bén của Quân Vô Nặc nhìn mình, cô mới sực nhớ mình đang đứng bên cạnh Quân Vô Hoán, mà Quân Vô Nặc thì lại đứng ở bên kia, cô nhanh chóng đi qua bên chỗ Quân Vô Nặc, theo bản năng cứ cúi đầu nhìn chân hắn.

Thật ra trong tình cảnh này, nếu chuyện này chỉ là cãi nhau vặt vẵn thì cô nhất định đã cho Phó Thiếu Dương vài cước rồi. Lúc nãy cô và Quân Vô Hoán vừa mới đi vào phủ thì đã nghe tiếng ồn ào bên hoa viên, nghe loáng thoáng hình như là Phó Thiếu Dương muốn thành thân với cô.

Cô sợ đến nỗi không nói được gì, với lại Quân Vô Hoán cũng đến đây để tuyên chỉ tứ hôn, cô hận không thể ngay lập tức chôn sống Phó Thiếu Dương. Cô còn chưa chính thức gả vào hoàng thất thì đã mất hết thể diện.

Đương nhiên, trong tình cảnh này mà tranh luận là điều rất ngu ngốc. Cho nên, lúc Quân Vô Nặc nhìn cô, cô cảm thấy chột dạ. Hắn là Vương gia, nếu việc này mà truyền ra ngoài chỉ tổ mất mặt hắn mà thôi.

Thấy cô ngoan ngoãn đi qua, Quân Vô Nặc lặng lẽ kéo cô đứng phía sau mình, rồi mới quay sang nói với Thu Nhị nương, “ Nhị nương, đây là tứ  ca của con, Quân Vô Hoán. ”

Nói xong, hắn lại quay qua nói với Quân Vô Hoán, “ Tứ ca, đây là nhị phu nhân phủ tướng quân. ”

Quân Vô Hoán nhìn nhìn Thu Nhị nương, chấp tay nói, “ Nhị phu nhân, hữu lễ (xin chào). ”

Thu Nhị nương bất ngờ cách giới thiệu của Quân Vô Nặc, đáng lẽ Quân Vô Nặc theo lễ thường phải giới thiệu bà trước, nhưng sao hắn lại không phân tôn ti, mà giới thiệu huynh trưởng của hắn cho bà trước ?

Nhưng nhớ đến thái độ kính nể của Ngư Diệu Thiên với Quân Vô Nặc, bà lại cảm thấy được gì đó, cũng liền đáp, “ Quân công tử, hữu lễ, xin mời vào tiền thính ngồi. ”

Mọi chuyện đang rối tung rối mù, mà chỗ này cũng không phải là nơi để nói chuyện, nói xong, bà lén trừng mắt nhìn Phó Thiếu Dương và Ngư Thần Sương, cảnh cáo hai người không được phép làm chuyện mất mặt nữa.

Phó Thiếu Dương cũng ý thức được chính mình làm nhiều người tức giận, xem ra, hắn quả thật có chút xúc động. Nhưng chẳng biết từ đâu lại lòi ra một tên Quân Vô Hoán, dáng vẻ ngông cuồng ngạo mạn hơn cả Quân Vô Nặc. Hơn nữa, hai người hoàn toàn không quan tâm sự tồn tại của hắn, trong lòng phẫn nộ không thôi.

Thế nhưng, hắn cũng không phải kẻ ngốc, lập tức khôi phục bình tĩnh, lẽo đẽo đi theo sau lưng Thu Nhị nương.

“ Ngươi … không sao chứ ? ” Ngư Ấu Trần đi sau Quân Vô Nặc ở cuối cùng, lúc này mới tận dụng cơ hội nhỏ giọng hỏi.

“ Sao ? Thất đệ bị thương nghiêm trong lắm à ? ” Quân Vô Hoán đi phía trước hai người, nghe Ngư Ấu Trần nói liền quay đầu nhìn Quân Vô Nặc, “ Đúng rồi, sao lại không thấy A Ngưng ? Đệ bị thương mà cô ta không chăm sóc sao ? ”

“Chỉ là vết thương nhỏ, Ấu Trần khẩn trương quá mức thôi. ” Quân Vô Nặc nói xong nhìn về phía Ngư Ấu Trần, thuận thế cầm tay cô, ánh mắt vẫn trìu mến ấm áp, hơi cúi đầu nói nhỏ vào tai Ấu Trần, “ Không sao, bắt đầu biết đau lòng vì ta là tốt rồi. ”

Hơi thở ấm áp khiến Ngư Ấu Trần đỏ mặt, nỗi lo lắng cùng bực tức trong lòng giờ lại biến thành hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng chỉ cần một lời nói, một ánh mắt của hắn cũng khiến cô an tâm.

 Quân Vô Hoán mắt thấy hết tình cảm ngọt ngào kia, nhíu mày trêu chọc, “ Nhưng mà huynh nghĩ thất đệ mới là người đau lòng vì nàng nhiều hơn ? ”

Quân Vô Nặc cũng chẳng thèm để ý lời chọc ghẹo của Quân Vô Hoán, Ngư Ấu Trần thì có chút mắc cỡ, trả lời, “ Tứ ca, đường đi gập ghềnh, cẩn thận bị té. ”

Hai chữ “ tứ ca ” của Ấu Trần khiến Quân Vô Hoán kinh ngạc, lập tức gật đầu cười, “ Đa tạ nhắc nhở. ” Dứt lời, hắn xoay người đi về phía trước.

Ngư Ấu Trần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, tay lại bị Quân Vô Nặc nắm chặt, cô khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, Quân Vô Nặc vẫn tươi cười như lúc nãy, nhỏ giọng nói, “ Đi thôi. ”

Bầu không khí có gì đó là lạ, tuy rằng huynh đệ gặp lại thoạt nhìn rất vui vẻ, nhưng có gì đó không đúng, nhưng nhìn sơ qua thì lại chẳng có gì bất thường cả.

Có lẽ là do Phó Thiếu Dương gây sự, Quân Vô Nặc ngoài miệng không nói gì, đối xử với cô vẫn như bình thường, nhưng trong lòng nhất định là cũng đang tức giận. Nghĩ đến đây, Ngư Ấu Trần đi theo hắn mà trong lòng cảm thấy buồn bã.

15 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s