Ngang hơn cua == Part 2.5 ==

Edit: Nana Kute

Beta: Elvie Yuen

Sáng sớm hôm sau, ngoài trời sương mù dày đặt, chỉ thấy len lỏi một chút ánh sáng nho nhỏ, Hà Thu Nhiên mơ màng nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, khoảng chừng 6:30 sáng, nếu là ngày nghỉ bình thường, cô chắc chắn đã tiếp tục ngủ nướng rồi. Nhưng bây giờ cô chỉ có thể thở dài, buộc lòng phải rời khỏi chiếc giường ấm áp.

Xuống giường, cô khoác lên mình một chiếc áo len, tránh cái lạnh lúc sáng sớm, rụt cổ bước ra khỏi phòng. Đi đến phòng ngủ của Bàng Sĩ Bân, lắng tai nghe xem trong phòng có động tĩnh bên không.

Quả nhiên, trong phòng phát ra mấy tiếng thở dài ngân nga mơ hồ không rõ, Hà Thu Nhiên nhướng mày, vẻ mặt tự tin hiện rõ “Đúng như dự đoán của mình”, nhưng cô không lập tức bước vào, ngược lại đi vào phòng tắm lấy một cái khăn mặt cùng một chậu nước ấm sau đó mới quay trở về đứng trước cửa phòng ngủ.

Cô lấy một tay không bưng đồ ý tứ gõ cửa, không đợi người bên trong trả lời cô đã tự động mở cửa bước vào, quả nhiên ngay lập tức bị ai đó nã pháo ____

“Tôi chưa có cho cô vào !” Người đàn ông nằm trên giường tức giận quát to.

“Tại anh không khóa cửa!” Nhún vai một cái, cô không thèm để ý đi đến trước giường.

“Đây là nhà của tôi, tại sao lại phải khóa cửa?” Bàng Sĩ Bân ngái ngủ trừng mắt nhìn cô, giọng điệu thì cực kì hung tợn. “Với lại, cửa không khóa không có nghĩa là cô có thể tùy tiện ra vào phòng của người khác.”

Nghe vậy, thật sự không biết Hà Thu Nhiên là đang cố ý chọc giận anh hay là sao, cô vẫn thản nhiên cười nói: “Đừng lo! Cho dù anh có khóa cửa, tôi vẫn có thể vào.”

          Ha ha……..Dì Trần đã sớm đem tất cả chìa khóa các phòng giao lại cho cô rồi.

          “Cô………” Bàng Sĩ Bân bị chọc tức đến không nói nên lời, chỉ có thể thở hổn hển, thậm chí trời đang lạnh mà trán anh vẫn lấm tấm vài giọt mồ hôi.

          Thấy sắc mặt anh khó coi, Hà Thu Nhiên bưng chậu nước ấm để xuống cạnh tủ, sau đó liền xốc mền anh lên.

“Cô làm….làm gì?” Bàng Sĩ Bân kinh sợ, theo bản năng nhích về phía sau, nhưng cơ thể lại không nghe lời anh.

“Rất đau, phải không?” Tuy là câu hỏi nhưng hàm ý lại khẳng định, Hà Thu Nhiên hiểu ý giúp anh điều chỉnh sang tư thế nằm nghiêng, hơn nữa nói thì chậm nhưng động tác của cô thì nhanh, anh còn chưa kịp phản ứng thì cô đã đem quần ngủ cùng quần lót trên người anh kéo xuống đến tận đầu gối, lộ ra cặp đùi rắn chắc cùng “cái kia” be bé.

“Con mẹ nó! Cô là loại phụ nữ gì vậy? Mới sáng sớm đã đi cởi quần của một người đàn ông, cô ham muốn tới vậy sao? Đừng tưởng rằng cô chủ động nhảy lên giường, tôi sẽ bằng lòng, tôi ghét nhất loại phụ nữ lẳng lơ chủ động lên giường với đàn ông, nghe thấy không? Mau cút ra ngoài cho tôi!” Thân dưới đột nhiên mát mát, đợi đến khi ý thức được mình bị người ta nhìn sạch trơn, Bàng Sĩ Bân giận dữ quát tháo, mà anh cũng phản ứng lanh lẹ, lập tức lấy mền che “cậu em” của mình lại.

“Tôi nói Bàng tiên sinh, những lời này hôm qua anh đã nói rồi, có cái gì mới không?” Hà Thu Nhiên hoàn toàn xem nhẹ mấy lời mắng chửi của Bàng Sĩ Bân, động tác lưu loát lấy khăn mặt nhúng nước vắt khô sau đó đắp lên chỗ xương chậu đang kịch liệt đau nhức hòng giảm cơn đau nhức của anh.

Nghe cô nói thế, Bàng Sĩ Bân vốn định mở miệng tiếp tục mắng, nhưng khi khăn nóng đắp lên chỗ đau kia, cảm giác nóng ấm khó tả khiến anh rất thoải mái, anh phát giác sau khi chườm nóng, cảm giác đau đớn giày vò trên người đã giảm đi không ít, vì thế đành phải nén cơn giận mình xuống, nghĩ thầm trong bụng…..sự xuất hiện của cô miễn cưỡng cũng chấp nhận được.

Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩ là mình sẽ bị cô thường xuyên cởi quần, nhưng mà…..Mẹ nó! Cái không nên xem ngày hôm qua cũng đã sớm bị xem hết, hôm nay, ngày mai hay sau này cũng thế thôi. Sợ gì chứ!

Tìm được lý do rất ư là “hợp lý”, anh cũng phóng khoáng chấp nhận.

Hà Thu Nhiên tinh mắt thấy anh đang muốn mắng mình lại im miệng, hai hàng lông mày nhíu chặt giờ cũng buông lỏng ra, biết rõ việc chườm nóng có tác dụng, vì thế cô khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa chỉ ở bên coi giữ, chỉ cần khăn mặt hơi lạnh một tí, cô liền ngâm vào nước ấm sau đó vắt khô rồi tiếp tục đắp lên trên chỗ đau.

Cứ như vậy, hai người mặc dù không mở miệng nói chuyện, nhưng lại khó có được lần đâu tiên chung sống hòa bình cùng một chỗ, bầu không khí thật yên tĩnh và thanh bình.

Sau một hồi lâu, chậu nước dần dần nguội lạnh, Hà Thu Nhiên cũng thấy chườm nóng đã đủ, lúc này mới giúp anh mặc quần trở lại, sau đó thu dọn mọi thứ chuẩn bị rời đi, ngay lúc cô vừa đi tới cửa, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp.

“Cám ơn!” Rúc người trong mền, Bàng Sĩ Bân bực dọc cảm ơn. Nhờ cảm giác nhẹ nhõm thoải mái sau khi chườm nóng, cộng thêm sáng sớm đã bị cơn đau nhức phá giấc ngủ, anh giờ cảm thấy mệt mỏi, bắt đầu bùn ngủ.

Quay đầu lại, thấy hai mắt anh nhắm chặt, Hà Thu Nhiên mỉm cười, “Không cần khách sáo.” Dứt lời, cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, không muốn làm phiền người đàn ông đang nằm trên giường

Trên chiếc giường lớn trong phòng, Bàng Sĩ Bân vùi mình trong chăn mềm mại, dần chìm vào giấc ngủ, trong lòng thì nhận rõ một điều……Được rồi! sự xuất hiện của cô không phải miễn cưỡng cũng chấp nhận được, mà là cũng không tệ lắm!

Advertisements

25 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s