Phóng Vương gia ==Chương 56.2 ==

Vào đến tiền thính, nha hoàn đã sớm bưng trà cùng điểm tâm lên, Quân Vô Hoán sau khi ngồi xuống đảo mắt nhìn mọi người trong phòng, nói, “ Ai đó mời Ngư tướng quân hồi phủ đi, tốt nhất là nói cho ông ta biết chuyện gì xảy ra. ”

Nói xong, lại nhìn Quân Vô Nặc đang ngồi bên này, cười nói, “ Sợ là có người không chờ kịp thôi. ”

“ Ta đã phái người đi rồi, chắc hẳn giờ này cũng đã đến quân doanh. ”Thu Nhị nương đáp, trong phủ xảy ra chuyện đương nhiên là phải báo cho Ngư Diệu Thiên biết. Nhưng nhìn vẻ mặt của Quân Vô Hoán, bà tò mò hỏi, “ Quân công tử tới Kinh Châu lần này chẳng lẽ vì hôn sự của Vô Nặc và Ấu Trần ? ”

“ Đúng vậy. ” Quân Vô Hoán bưng chén trà lên, bỗng nhiên hắn quét mắt nhìn về phía Phó Thiếu Dương đang ở đằng xa, “ Vị kia, chẳng lẽ là người ngưỡng mộ em dâu sao ? ”

Kẻ ngốc cũng biết câu hỏi của Quân Vô Hoán hoàn toàn là mỉa mai, giờ lại thấy hắn ngồi ở ghế cao chính giữa tiền thính, Phó Thiếu Dương càng cảm thấy chướng mắt, mà không ngờ hắn còn dám nói móc mình, sắc mặt nhất thời xanh mét.

Thái độ thân mật của Quân Vô Nặc và Ngư Ấu Trần vừa rồi hắn đều nhìn thấy hết, Ngư Ấu Trần ở trước mặt Quân Vô Nặc tỏ ra thẹn thùng dịu dàng khiến lòng hắn tựa như có ngàn kim châm vào thoáng đau, những thứ ấy đáng lẽ là thuộc về hắn. Lúc trước, hắn cũng không hoàn toàn nghĩ là sẽ hối hôn, chỉ là muốn cô nói một câu xin lỗi, cúi đầu xin hắn tha thứ mà thôi.

Nhưng điều đó hoàn toàn không xảy ra.

Mà hôm nay hắn nhận thua, cũng cúi đầu tạ lỗi rồi, lại làm cho hắn cảm thấy thật mất mặt.

“ Huynh ấy là vị hôn phu của ta, Phó Thiếu Dương. ” Ngư Thần Sương lớn tiếng cắt ngang suy nghĩ của Phó Thiếu Dương, thì ra từ nãy đến giờ hắn vẫn thất thần, Ngư Thần Sương tuy rằng còn giận vì chuyện kia nhưng cũng không đành lòng thấy hắn mất mặt, liền thay hắn trả lời.

Ngư Ấu Trần kinh ngạc nhìn Ngư Thần Sương, Thần Sương vẫn bướng bỉnh kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Trong lòng cô thoáng đau lòng thay muội muội mình, muội muội cô tuy rằng cứng đầu, làm việc gì cũng tùy hứng, chỉ biết duy nhất chính bản thân mình và đôi khi sai cũng không nhận mình sai, nhưng Thần Sương là người thẳng thắn, không che dấu con người thật của mình, thế mà lại gặp phải loại người như Phó Thiếu Dương này….

Không biết tương lai sẽ thế nào đây.

“ Thì ra là thế. ” Quân Vô Hoán cũng không quan tâm hắn có làm ai mất mặt hay không, ý vị thâm trường gật đầu, sau đó lại quay sang nói với Quân Vô Nặc, “ Ta lần này đến vốn là muốn chúc mừng hôn sự của đệ, hơn nữa lần này đệ lập được quân công hiển hách, ta cũng không dám chậm trễ, liền từ kinh thành đến đây để báo đệ biết, sẵn song hỷ lâm môn một thể. ”

Lời này của hắn làm mọi người trong phòng cả kinh, Quân Vô Nặc cũng không có biểu hiện gì, mắt nhìn về phía Quân Vô Hoán, ngẩng cao đầu cười nói, “ Tứ ca quá khen, chỉ là đi theo xem náo nhiệt mà thôi. ”

Quân Vô Hoán tất nhiên không tin, uống hớp trà, nói tiếp, “ Đơn thương độc mã xông vào quân doanh của địch, thất đệ, náo nhiệt này của đệ cũng không phải nhỏ nha. ”

Dứt lời, hắn đảo mắt nhìn đám người Thu Nhị nương đang trố mắt nhìn, ngạc nhiên nói, “ Ta nghĩ người trong thành không biết chủ soái đó là ai, người ngoài có thể không biết, chẳng lẽ ngay cả Nhị phu nhân cũng không biết sao ? ”

Quả nhiên, hắn vừa nói ra, Thu Nhị nương hai mắt đã mở to giờ còn to hơn, nhưng so với phản ứng của Ngư Thần Sương và Phó Thiếu Dương thì Thu Nhị nương coi như vẫn bình tĩnh hơn.

Bà biết người con rể này không đơn giản tí nào, nhưng bất ngờ nhất hắn lại là chủ soái mà triều đình phái tới.

Phó Thiếu Dương hoài nghi nhìn Quân Vô Nặc, sau lại nhìn Quân Vô Hoán, ôn hòa nói, “ Nói vậy, vị Quân công tử này, nếu như hai người là huynh đệ thì quả thật rất tương xứng, ta ngược lại rất hiếu kỳ, huynh đệ các người lúc thì nói là thương nhân, lúc này tự xưng là hoàng thương, giờ lại thành chủ soái, các người rốt cuộc có ý đồ gì ? ”

“ Hoàng thương ? ” Quân Vô Hoán bật cười nhìn về phía Quân Vô Nặc, “ Ở một khía cạnh nào đó, cũng có thể nói là như vậy. ” Thương nhân hoàng tộc cũng thế thôi.

“ Đệ lại cảm thấy hôm nay tứ ca đến đây để vạch trần thân phần của đệ thì đúng hơn. ” Quân Vô Nặc cười, giọng điệu hời hợt.

Quân Vô Hoán nhìn sang Ngư Ấu Trần, nói, “ Ta nghĩ, trong số người đang ngồi ở đây, chỉ có mình em dâu là biết thân phận của để thôi. Tốt lắm, đệ không có gạt nàng ấy. ”

Ngư Ấu Trần muốn cười cũng cười không nổi, ai mà biết được cô mới chính là người bị gạt nhiều nhất ! Đương nhiên không thể nói ra, như vậy sẽ rất xấu hổ, không ai biết thì càng tốt.

Quân Vô Nặc thay Ấu Trần trả lời, “ Đúng, nàng tuyệt đối tin đệ. ”

Ngư Ấu Trần âm thầm cắn chặt răng, ý hắn nói cô là người ngu ngốc dễ bị gạt nhất chứ gì ?

Cũng may, không để bọn họ chờ lâu, quản gia liền vào báo Ngư Diệu Thiên đã trở về.

Một lúc sau, Ngư Diệu Thiên đi vào tiền thính, vừa bước vào đã thấy Quân Vô Hoán ngồi ở ghế chính, phẩy tay áo khom người hành lễ, “ Thần, Ngư Diệu Thiên không biết tứ Vương gia đại giá Kinh Châu, không tiếp đón chu đáo, mong Vương gia thứ tội. ”

Tuy rằng hôm nay xảy ra nhiều chuyện làm cho Thu Nhị nương, Phó Thiếu Dương và Ngư Thần Sương kinh ngạc chết lặng, giờ lại thêm một tiếng “ tứ Vương gia ” cứ như sét đánh giữa trời quang.

Thấy Ngư Diệu Thiên hành lễ, Thu Nhị nương đã theo ông nhiều nắm, phản ứng cũng không chậm, liền đứng lên đi đến bên cạnh Ngư Diệu Thiên khom người hành lễ theo, “ Tiện thiếp không biết Vương gia giá lâm, đã thất lễ, xin Vương gia thứ tội. ”

“ Miễn lễ, tướng quân là trọng thần triều đình, tiểu Vương không dám nhận. ” Quân Vô Hoán đứng dậy đỡ lấy hai người, nói, “ Tướng quân ngày lo trăm việc, bổn vương mới là người làm phiền ngài. ”

Ngư Diệu Thiên kính nể tạ ơn, lúc này mới xoay qua hành lễ với Quân Vô Nặc, “ Thất vương gia. ”

Trước đây Quân Vô Nặc che dấu thân phận, tất nhiên là không cần hành lễ, nhưng giờ Cần Vương cũng đã đến đây, mọi chuyện cũng nên được phơi bày, theo cấp bậc quan thần, ông nhất thiết phải hành lễ, không thể nào qua loa được.

Ngư Ấu Trần sớm ngồi không yên, Quân Vô Nặc cũng đứng lên cúi người hành lễ, nói, “ Nhạc phụ, Nhị nương, không cần đa lễ, đều là người nhà cả, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi. ”

Ngư Diệu Thiên đang muốn ngồi xuống thì thấy Ngư Thần Sương và Phó Thiếu Dương nãy giờ ngồi yên tại chỗ, vẻ mặt vừa nghi ngờ vừa hoảng sợ, ông liền lớn tiếng khiển trách, “ Thần Sương, Thiếu Dương, sao còn chưa hành lễ với Vương gia ? ”

Cũng khó trách hai người không tin, thân phận chủ soái đã đủ làm người ta nghi ngờ, hiện tại còn một bước lên mây trở thành Vương gia ?

Thật ra Ngư Thần Sương cũng tin phần nào, dù sao cha cô cũng là đại tướng quân, ông cũng không thể nhận sai người được, chỉ là Quân Vô Nặc không phải là tỷ phu của cô sao ? Sao lại trở thành Vương gia ?

Còn Phó Thiếu Dương thì một mực không tin những gì mình tai nghe mắt thấy. Thấy Ngư Diệu Thiên nháy mắt ra hiệu với mình, hắn lập tức đứng thẳng, nói, “ Nhạc phụ, người đừng để bọn họ lừa, bọn họ tự xưng là Vương gia, có bằng chứng gì ? ”

22 Comments

  1. Ôi trời ơi, cái anh Phó Thiếu Dương sao lại thiển nghĩ và “không thông minh” vậy nhỉ, thôi nói trắng là ngu đi. Nhạc gia Ngư Diệu Thiên vừa vào đã nhận ra Tứ Vương Gia ngay mà chẳng cần ai giới thiệu hay tự xưng gì hết, có ai nói gì đâu mà bảo lừa với chả dối. PTD ngu thì cũng chừa chỗ cho người khác ngu nữa chứ, giành hết thế.

    Thanks Elvie.

  2. Bằng chứng mấy ca ấy là Vương gia chưa thấy đâu chỉ thấy bằng chứng có kẻ “ngu mà cố tỏ ra nguy hiểm” là rất rõ ràng… ta đến chết cười với anh PTD. Đúng là ngu lâu, dốt bền và không thể nào đào tạo =))
    *chụt chụt* Cảm ơn nàng đã post rất đều tay, vất vả, vất vả ah *quạt quạt* ;))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s