Ngang hơn cua == Part 3.3 ==

Cô là người luôn đối với người khác có ơn đền ơn, có oán ắt sẽ báo oán, người khác đối xử tốt với cô, cô cũng đối với người đó gấp bội. Từ lúc gặp nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được đối xử tốt với mình, vì vậy cô đương nhiên cũng ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với anh.

“Tôi biết rồi, cảm ơn!” Thành thật mà nói, cô vốn không khắt khe với bản thân mình, cho dù anh có là một ông chủ hung ác, cấm không cho cô ăn cơm, thì cô cũng có thể trước mặt anh cố ý “vuốt râu hùm” ,càng cấm cô lại càng ăn nhiều hơn.

Nhưng sáng nay cô cũng không thấy đói bụng mấy, hơn nữa phải vội vã đi ra ngoài cho biết đó đây, cho nên mới chưa kịp ăn sáng đã đi ra khỏi nhà.

Có điều tất cả việc này chỉ mình cô hiểu rõ là được rồi, không cần cho anh biết, nếu không lại làm anh tức giận đến đá cô ra khỏi nhà lần nữa.

 

Thấy cô đã đồng ý, Bàng Sĩ Bân cực kì hài lòng, tâm trạng liền vui vẻ hẳn lên, ăn cơm cũng ngon miệng hơn hẳn.

“Đúng rồi! Anh ngày mai phải đến bệnh viện làm vật lý trị liệu có phải không?” Cắn chiếc đũa, cô đột nhiên hỏi.

Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân gật gật đầu, nếu cô không nói chắc anh cũng suýt nữa đã quên mất!

“Vậy thì tôi chở anh đi!” Hỏi cũng không có hỏi, trực tiếp tự mình đưa ra quyết định.

Nói thừa! Cô không chở anh đi, không lẻ muốn tự bản thân anh phải khổ sở đi bằng taxi sao?

Mặt liền biến sắc, tức giận liếc nhìn cô gái đang cúi đầu ăn cơm ở trước mặt, Bàng sĩ Bân vốn định mở miệng mắng chửi, nhưng suy nghĩ một chút thì thấy hai người cũng khó khăn lắm mới có được bầu không khí yên bình như thế này, cho nên vẫn là đem những lời định nói nuốt trở lại trong bụng.

Buổi chiều, thời tiết ẩm thấp liên tục mấy ngày cuối cùng cũng nắng nóng trở lại, ánh nắng vàng rực luôn tạo cho con người ta cảm giác ấm áp, cả người cũng khoan khoái thoải mái vô cùng.

Trong buổi chiều nắng chiếu rọi khắp chốn, một chiếc xe Mercedes Benz nhập khẩu sang trọng chậm rãi chạy ra từ bãi đổ xe, một đường chạy thẳng tới bệnh viện.

“Tôi nói…Cô Hà……” Ngồi bên ghế phụ, Bàng Sĩ Bân trên đỉnh đầu xuất hiện ba sọc đen chạy dọc.

“Có chuyện gì?” Ánh mắt ngay cả chớp cũng không chớp, tập trung toàn bộ tinh thần vào lái xe, Hà Thu Nhiên hai tay nắm chặt vô lăng, vẻ mặt khẩn trương hiếm thấy.

“Cô có biết là tốc độ ‘kinh người’ của cô đang làm mọi người oán thán hay không?” Trên trán nổi cả vân xanh, anh nghiến răng nhắc nhở.

“Anh có ý gì?” Vẫn như cũ cũng không thèm nhìn tới anh, Hà Thu Nhiên căng thẳng nhìn về phía trước.

Cuối cùng không thể nhịn được nữa, Bàng Sĩ Bân tức giận hét to. “Nếu cô còn tiếp tục chạy xe với tốc độ 40km/h, tôi tin chắc rằng không bao lâu nữa, mấy tên tài xế phía sau chắc chắn sẽ có người xông lên dùng dao chém cô nhừ tử.”

Mẹ nó! Suốt cả đoạn đường, cũng không biết có bao nhiêu xe đã vượt qua họ.

Nghe vậy, Hà Thu Nhiên cũng không tăng tốc độ, chậm rãi tấp vào lề đường rồi dừng lại, cô quay đầu nhìn vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh, lạnh lùng nói: “Hiện tại tôi là người lái xe, anh có thôi ý kiến ý cò đi được không?”

Không thể tự lái, chỉ có thể dựa vào người khác, nên anh cũng tự giác ngậm miệng lại, dù sao thì người lái xe ghét nhất là có người ngồi bên cạnh cứ chỉ đông chỉ tây cứ như là chỉ huy vậy.

“Tại vì cô lái xe chậm như rùa bò!” Bàng Sĩ Bân nổi giận.

Mẹ nó! Hắn lúc nãy còn thấy rõ có một chiếc xe đạp vừa chạy vượt qua bọn họn.

“A, có thật không?” Há Thu Nhiên cười lạnh, “Vậy thì cứ chờ cho đến khi anh tìm được con rùa có thể chaỵ với tốc độ 40km/h thì lúc đó hãy mới nói tôi lái xe như rùa bò.”

Rùa chạy 40km/h? Hừ! Định làm Ninja Rùa sao?

Bị chặn đến cứng họng, sắc mặt Bàng Sĩ Bân liền thay đổi, đang muốn dùng hết sức mắng chửi, thì cửa kính xe đột nhiên vang lên tiếng “cốc cốc”, gương mặt anh tối sầm quay đầu lại nhìn, hóa ra là gặp người quen, anh đành phải kìm nén cơn giận của mình, kéo cửa kính xuống.

“Sĩ Bân, đã lâu không gặp!” Chu Mạnh Luân, một người đàn ông điển trai, trên người lại toát ra vẻ phong lưu đang khom lưng nhìn vào trong xe, ánh mắt tò mò ẩn chứa sự thích thú nhìn chăm chăm người phụ nữ đang ngồi phía sau tay lái, sau đó mới mới nhìn bạn tốt của mình, “Mình lúc nãy thấy xe ai mà quen quen, định sang đây xem thử, không ngờ đúng thật là cậu!”

“Đúng thật là đã rất lâu không gặp, đóa hoa thối mục như cậu thế mà vẫn chưa chết trên giường phụ nữ sao, thật khiến cho người khác phải ngạc nhiên!” Đối mặt với cậu bạn đã thân thiết từ nhỏ, Bàng Sĩ Bân cũng không nể mặt ‘bố thí’ cho những lời cay độc.

Nhưng từ nhỏ đã sớm đạt đến trình độ “bách độc bất xâm”(không độc nào có thể xâm hại), Chu Mạnh Luân chỉ cười khẽ rồi lại liếc mắt xem xét Hà Thu Nhiên một cái, giọng điệu đầy ám muội trêu chọc, “Cái cậu này thật chẳng nghĩa khí, đã có bạn gái thế mà không mang ra giới thiệu cho anh em được biết gì cả.”

Bạn gái?

“Ai nói người phụ nữ này là bạn gái của tớ?” Quả thật không dám tin vào tai mình nữa, Bàng Sĩ Bân tức giận bác bỏ, vẻ mặt cũng lộ rõ sự tức giận. “Phụ nữ gì mà mặt mũi chẳng nhìn được chỗ nào, ngay cả dáng người cũng chẳng đẹp đẽ gì, cậu nghĩ khẩu vị của tớ kém đến vậy sao?”

Ách…….Người bạn này của anh không phải đã hơi quá đáng sao? Trước mặt người khác mà cứ chê bai con gái nhà người ta như vậy, thật là……

Chu Mạnh Luân cẩn trọng đánh giá Hà Thu Nhiên, sau đó liền đưa ra nhận định của mình, “Làm gì tệ như cậu nói? Người ta bộ dạng rõ ràng là xinh đẹp, lại rất hấp dẫn a!”

Nghe hắn ca ngợi Hà Thu Nhiên, không hiểu vì sao, Bàng Sĩ Bân càng thêm khó chịu, lời nói ra cũng trở nên cay độc. “Xinh đẹp? Cậu là không biết định nghĩa thế nào là xinh đẹp, hay mắt chó bị mù? Cần tớ mua một quyển từ điển về tặng cậu nghiên cứu hay không? Có lẽ tốt nhất vẫn là trực tiếp đưa cậu đến khoa mắt kiểm tra?”

Ách……..Được rồi! Chu Mạnh Luân khẳng định bạn anh hôm nay tâm trạng quả thật không tốt, vô cùng không tốt, anh không nên tự mình hứng bão.

25 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s