Phóng Vương gia ==Chương 58.2 ==

Sau sáu ngày bôn ba, rốt cuộc ngày thứ bảy cũng đã đến kinh thành. Quân Vô Nặc cùng Quân Vô Hoán đều đổi qua cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn xe, lúc vào đến kinh thành liền thu hút sự chú ý của mọi người.

Trước kia chỉ nghe tin đồn, nay được tận mắt thấy hai vị Vương gia, đương nhiên đây cũng là lý do khiến cho dân toàn kinh thành huyên náo hẳn lên, thứ nhất là vì Quân Vô Nặc đại thắng trở về kinh đô, thứ hai là vì Cẩn Vương phi cùng hồi kinh.

Bản tính Ngư Ấu Trần tuy rằng thích gì làm đó, nhưng cô cũng biết phân nặng nhẹ, biết chính mình không nên xuất đầu lộ diện, cho nên chỉ ngồi yên trong xe ngựa, nghe bên ngoài náo nhiệt liên hồi, cũng mường tượng được kinh thành phồn hoa thế nào.

Xe ngựa một đường đi đến hoàng thành, bởi vì thân phận của Ngư Thần Sương cho nên không thể vào cung được, phải xuống xe ngựa và được đưa về phủ của Cẩn Vương, còn Ngư Ấu Trần thì được thái giám dẫn vào cung chờ ở cung môn.

Không cần nói thì ai cũng biết hoàng cung  rộng lớn nguy nga tráng lệ thế nào, đi theo sau Quân Vô Nặc, Ngư Ấu Trần chỉ cảm thấy mình như đang ở một thế giới khác, nghĩ đến lập tức được nhìn thấy Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, cô rất khẩn trương.

Như cảm giác được cô đang lo sợ, Quân Vô Nặc quay đầu nhìn cô, ánh mắt trấn an, ý bảo cô không cần phải sợ, đã có hắn ở đây.

Đi lòng vòng một hồi rốt cục cũng đến “Điện Thừa Vân”. Bên trong điện, một nam tử trung niên mặc phượng bào màu đỏ ngồi ở ghế chính giữa trên cao, hai bên là hai nữ tử ngồi ngay ngắn, quần áo tơ lụa thượng hạng, dung mạo xuất chúng.

“Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu.” Vào đến bên trong, Quân Vô Nặc dẫn đầu chào hai người ngồi ở bên trên.

“Miễn lễ, nghe nói con bị thương, lại bôn ba trở về kinh thành, ngồi xuống nói chuyện đi.” Hoàng Thượng quan tâm nói, ông đảo mắt nhìn cả người Quân Vô Nặc, thấy hắn không bị gì, lúc này mới yên tâm.

Phía dưới có mấy cô gái thấy Quân Vô Nặc vào cũng đứng dậy chào. Ngư Ấu Trần vốn tưởng các nàng là phi tử của hoàng thượng, nhưng nghe các nàng tự xưng “thần nữ” thì mới biết bọn họ là thiên kim của mấy đại thần trong triều.

Hoàng Hậu cười khanh khách, nói, “Biết hôm nay thiên kim của Ngư tướng quân nhập kinh, bản cung cố ý đến gặp nàng, dù sao mấy ngày tới cũng sẽ ở lại trong cung, biết mặt trước cũng tốt.”

Nghe hoàng hậu nói chuyện, Ngư Ấu Trần cũng bước lên phía trước, quỳ xuống chào, “Thần nữ Ngư Ấu Trần thỉnh an Hoàng Thượng, Hoàng Hậu nương nương, cung chúc Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế, nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.”

Hoàng Hậu cười đáp, “Miễn lễ. Ngươi đường xa lặn lội đến đây, đừng quỳ nữa, mau đứng lên đi. Ngẩng đầu cho bản cung và Hoàng Thượng nhìn một cái, trong thư Cẩn Vương có nhắc đến ngươi, nói rằng ngươi rất tốt.”

Giọng điệu của Hoàng Hậu nghe qua rất có thiện cảm với cô, nhưng câu cuối cùng mang chút hàm ý chế nhạo làm cho cô ngượng ngùng, nghiêng đầu thoáng nhìn Quân Vô Nặc, hắn cũng giương mắt nhìn cô, miệng mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên như không biết gì.

Ngư Ấu Trần thu hồi ánh mắt, lúc này mới ngẩng đầu để Hoàng Thượng và Hoàng Hậu nhìn mình. Sắc mặt Hoàng Thượng trắng bệch, dường như đang mang bệnh trong người, nhưng cũng không làm mất đi uy nghi. Đôi mắt tinh nhuệ uy nghiêm nhìn cô, vừa lòng gật đầu nói, “Quả không sai, có vài phần hình bóng của Ngư ái khanh, so với mấy cô nương trong kinh thành thì lại có vài phần tư thế oai hùng hơn.”

Hoàng Hậu cũng cười, “Ánh mắt Cẩn vương tất nhiên là không tệ, thiên kim của Ngư tướng quân quả là diện mạo xinh đẹp.” Nói xong, nhìn về phía Quân Vô Nặc, nói, “Nhưng mà nghe nói, các ngươi ở Kinh Châu đã bái đường thành thân?”

Lời này nghe qua dường như chỉ là vô ý hỏi, Ngư Ấu Trần nghe xong lại cảm thấy chột dạ, còn Quân Vô Nặc thì chẳng hoang mang hay lo lắng gì, đáp, “Hồi mẫu hậu, lúc đó chỉ là kế sách tạm thời, chúng con vẫn chưa hành đại lễ, cũng không dám du củ (vượt lệ nghĩa => ý bảo động phòng).”

Quân Vô Nặc phụng mật chỉ bí mật làm việc cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cũng ưng thuận cho hắn mọi quyền hành, hắn tất nhiên có quyền tự quyết định một số chuyện. Mặc dù thành thân nghe qua giống lấy việc công làm việc tư, nhưng rốt cuộc mọi việc đều viên mãn, cho nên dù là thành thân thật thì cũng không có gì đáng trách.

Nói xong, Hoàng Hậu quay sang nhìn mấy cô gái ngồi phía dưới, “Các ngươi cũng tự giới thiệu mình đi, làm quen với Cẩn vương phi một chút.”

Chương 59: Tình địch

17 Comments

    • T___T không phải mình mới post cháp hum nay đó sao? Tết mà bạn, cũg phải cho mình nghỉ ngơi ăn chơi chứ ! Bữa mình cũg thông báo trong blog là m1 và m3 k post truyện, những ngày khác vẫn post… cơ mà bình thường ngày nào ta cũng post truyện mà@___@ mai mình k post, t5 mới post típ á

  1. Nàng sắp xếp comment theo kiểu khác a, nhìn tới cuối mới thấy có người giựt tem.

    Ngư Ấu Trần chuẩn bị tranh đấu hoàng cung rồi, tội nghiệp nàng. Hèn gì hồi đầu cha nàng ko thích chuyện tuyển tú, hoặc chuyện dông dài vương gia.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s