Minh Tinh == Part 129 ==

        Chương 129: Nhận được tin

Âu Dương Thái Thái cực liệt phản kháng lại Thư Triết, “Đừng có ở đây mà đắc ý! Cút ra ngoài cho tôi! Đừng có ở đây làm càn ! ”

“ Chị Thái Thái, đừng làm mất thân phận đại tiểu thư quyền quý của mình chứ, tụi em cũng chỉ xuất phát từ lòng quan tâm Quý tổng thôi mà, tốt xấu cũng coi như là khách, sao có thể thô lỗ với khách như vậy? ” Thư Triết hoàn toàn chẳng để Âu Dương Thái Thái vào mắt.

“ Quý tổng, không biết chị tôi có thời gian đến thăm anh không nữa, nghe nói chị ấy đã về Hàn Quốc rồi ! Chắc tại vì không muốn gặp anh đó mà ! ” Thư Triết càng nói càng muốn chọc cho Quý Vân Húc tức điên lên, “ Chân của anh cũng ráng bình phục đi ! Nếu không thì đừng có mơ mà ăn chơi gì nữa ! Cười tà nhìn Quý Vân Húc, chỉ sợ cả đời này hắn cũng đừng mong đứng dậy !

Thư Triết cảm thấy hả dạ, vì vậy ý định cùng An Minh Viễn rời khỏi, đang lúc ra tới cửa, giọng nói khàn đục lạnh như băng của Quý Vân Húc vang lên phía sau, “ Chuyển lời đến Thư Diệp, tôi sẽ khá hơn ! ” Hắn tuyệt đối sẽ không để cô đắc ý, mặc kệ những khó khăn sắp tới, hắn cũng sẽ đứng dậy, hắn là Quý Vân Húc, hắn không dễ dàng gục ngã !

Thư Triết không nghe ra hận ý trong lời nói của Quý Vân Húc, cứ tưởng Quý Vân Húc không muốn để Thư Diệp lo lắng, Thư Triết nhếch miệng cười, tức giận cùng An Minh Viễn ra khỏi phòng, cũng không quên đóng sầm cửa lại.

Âu Dương Thái Thái nhìn vẻ mặt hung tợn của Quý Vân Húc, tay chân lập tức luống cuống, “ Anh sẽ khỏe lại mà, đừng nóng vội, cái gì cũng phải từ từ ! ” Ngoại trừ an ủi hắn, cô cũng biết phải nói gì hơn.

“ Cô ra ngoài đi ! Tôi không cần ai thương hại cả !” Cho dù hắn có đáng thương đến cỡ nào thì cũng sẽ không tiếp nhận lòng thương hại bố thí của người khác, huống chi hắn đã từng vô tình tàn nhẫn với Âu Dương Thái Thái cỡ nào.

“ Bất luận thế nào em cũng sẽ không đi ! Anh đừng phí công mà đuổi em đi nữa ! ” Ánh mắt kiên định của Âu Dương Thái Thái khiến Quý Vân Húc cảm động phần nào. Nếu như lúc trước Thư Diệp cũng giống như Âu Dương Thái Thái, hắn nhất định sẽ mừng rỡ như điên, chạy đến ôm cô ngay lập tức, nhưng hiện tại cho dù Thư Diệp có trở về, quỳ xuống trước mặt hắn thì hắn cũng sẽ không tha thứ cho cô.

Âu Dương Thái Thái ngồi xuống cạnh Quý Vân Húc, “ Ăn chút gì đi, anh muốn mau khỏe thì phải ăn thật nhiều vào ! ” Cô múc muỗng canh súp đưa đến trước miệng Quý Vân Húc, vốn cho rằng hắn sẽ cự tuyệt, dù sao cô cũng vô số lần khẩn cầu hắn ăn uống nhưng hắn lại một mực không chịu ăn, chỉ có thể dựa vào truyền nước biển để duy trì năng lượng cơ thể, thật không ngờ lần này hắn lại há miệng ăn muỗng súp của cô.

Âu Dương Thái Thái vui đến phát khóc, kích động nói “ Cảm ơn ” với hắn, Quý Vân Húc nhìn vẻ mặt cô không có tí gì chế nhạo hay thương hại mình, cô vẫn luôn  chân thành ở bên cạnh chăm sóc hắn, lúc trước hắn bị ma che mắt, căn bản không thấy được tình cảm của cô, ngược lại lại lãng phí thời gian lên một người độc ác khẩu phật tâm xà.

Ánh mắt Quý Vân Húc trở nên sâu thẳm, không ai biết hắn đang suy nghĩ gì.

        *******************************************************************************

        Hàn Quốc, Seoul

Đêm dài an tĩnh, Thư Diệp rửa mặt, tẩy rửa thân thể mệt mỏi của mình, nằm ườn trên ghế sofa, một tuần nay trở về Hàn Quốc cô bận rộn hết việc này đến việc khác, không có tí thời gian nào nghỉ ngơi cả.

Nhìn ánh trăng tròn sáng như này, cô lại nhớ đến Quý Vân Húc, hắn có khỏe không? Cô miên man suy nghĩ đến Quý Vân Húc, bỗng phía sau có giọng nói vang lên.

“Đang suy nghĩ gì mà xuất thần vậy?” Mộc Vũ hỏi, hắn gõ cửa mà cô cũng không có phản ứng gì, gần đây cô luôn như vậy, cứ ngồi thất thần một chỗ, ngay cả lúc làm việc cũng nhiều lần phạm sai lầm. Trước kia cô chưa từng như vậy, là vì Quý Vân Húc ư? Cô có lẽ còn chưa biết chuyện Quý Vân Húc bị tập kích? Nếu như biết thì chắc cô nhất định sẽ bỏ mọi việc ở đây, lập tức trở về Đài Loan! Bình thường cô không hay đọc báo, xem tin tức, mà cũng chỉ có một số tờ báo lá cải Hàn Quốc đưa tin Quý Vân Húc gặp nạn mà thôi.

Thấy Mộc Vũ đến, Thư Diệp cũng lấy lại tinh thần, vội nói, “Không có gì, chỉ đang nhớ Tiểu Mặc thôi.” Cô cũng không dám nói mình đang nhớ Quý Vân Húc, bởi vì cô nói không nên lời.

“Tôi muốn trở về Đài Loan, lần này trở về Hàn Quốc tôi không tài nào thích ứng được.” Chỉ mình cô biết rõ d bản thân có tâm sự nên làm việc gì cũng không suôn sẻ.

“Cô cũng nên trở về nhìn một chút.” Trong lòng Mộc Vũ muốn Thư Diệp mãi ở cạnh hắn, nhưng nhìn cô khổ tâm như vậy hắn thật không đành lòng, càng không muốn giấu cô điều gì. Dù biết nếu nói ra chuyện của Quý Vân Húc thì không có gì tốt cho hắn, hơn nữa càng không có cơ hội ở cạnh bảo vệ cô, nhưng hắn không thể nào trái với lương tâm mình được, cũng không muốn sau này cô sẽ oán hận mình.

Thư Diệp không hiểu ý Mộc Vũ nói, nghi hoặc nhìn Mộc Vũ, hỏi, “Anh nói vậy là sao?” Mộc Vũ chủ động đề nghị cô trở về Đài Loan cũng xuất phát từ sự chân thành, quan tâm lo lắng cho cô, sợ cô sẽ bị tổn thương, cô may mắn lắm mới có được một người không oán không trách chờ đợi bên cạnh mình, suy nghĩ vì cô, trả giá vì cô, nhất định là kiếp trước cô đã làm vô số chuyện tốt, cúng bao nhiêu hương khói mới được như vậy.

Mộc Vũ đứng dậy lấy tờ báo từ trong ngăn kéo đưa cho Thư Diệp, Thư Diệp nhận lấy sắc mặt lập tức trắng bệch, hai tay run rẩy không ngừng đến nỗi tờ báo rớt xuống đất, “Nói cho tôi biết đây không phải là thật đi? Anh ấy sao có thể bị thương?” Giọng nói Thư Diệp run run như rằng có gì đó đè lên cơ thể cô, toàn thân vô lực ngồi sụp xuống đất.

“Nghe nói bị thương rất nghiêm trọng, tôi đã mua vé máy bay ngày mai trở về rồi.” Mộc Vũ ôm Thư Diệp đang ngồi trên nền đất lạnh như băng đứng lên, ôn nhu trấn an cô.

Thật lâu sau Thư Diệp mới bình tĩnh lại, “Tôi không muốn! Tôi muốn lập tức trở về ngay!” Cô muốn tận mắt nhìn xem hắn bị thương nặng đến cỡ nào! Tim nhói đau, toàn thân rã rời, Thư Diệp như phát điên lao ra khỏi cửa, giờ phút này cô chỉ muốn bay ngay đến chỗ Quý Vân Húc, muốn ôm hắn, muốn an ủi hắn, cô muốn cảm giác được sự hiện hữu của hắn, hắn cũng nhất định đang đợi cô trở về.

Advertisements

8 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s