Phóng Vương gia ==Chương 59.1 ==

Chương 59: Nhóm tình địch

Nghe Hoàng Hậu nói, Ngư Ấu Trần lúc nãy mới hiểu được thì ra lúc trước Quân Vô Nặc bảo sẽ chờ đến khi hai người cử hành đại hôn là như vậy. Hoàng Thượng và Hoàng Hậu ngoài mặt thì chấp nhận cô, nhưng kỳ thật trong lòng cũng so đo?

Người thường hôn nhân đại sự đều tuân theo lệnh cha mẹ, huống chi là hoàng tử. Muốn trở thành con dâu hoàng gia thì phải trải qua chọn kỹ lựa khéo, ngoài mặt cô được Hoàng Thượng ban hôn, nhưng lại lén thành thân với Quân Vô Nặc, mặc dù chuyện này có nhiều lý do, nhưng chỉ sợ trong lòng Hoàng Thượng và Hoàng Hậu cũng có chút hờn giận.

Lời Quân Vô Nặc nói lúc nãy cũng chính là giữ thể diện cho Hoàng Thượng, Hoàng Hậu, cũng để cho hai người có ấn tượng tốt với cô, dù sao có một người con dâu biết giữ phép tắc lễ nghĩa luôn luôn tốt hơn.

Thật không ngờ hắn là nam nhân nhưng lại suy nghĩ cẩn trọng tỉ mỉ như vậy. Lúc trước hắn cưỡng hôn cô, cô đã từng oán ghét hắn, giờ thì đã biết hắn suy tính chu đáo cho cô, đến bây giờ Ngư Ấu Trần rốt cuộc tin rằng cả đời này Quân Vô Nặc thật sự sẽ luôn ở cạnh bảo vệ cô.

Trong lúc cô đang miên man suy nghĩ, mấy cô nương ngồi phía dưới đi đến chào cô, cô nương đi đầu mặc váy thuê màu lam, khuôn mặt đẹp như tranh vẽ, nụ cười nhạt lại có chút phong tình vạn chủng, khom người cúi chào cô, nói, “Thần nữ Từ Tử Mộng tham kiến Vương phi.”

Cô nương phía sau không tươi cười như Từ Tử Mộng, nhưng cũng xinh đẹp không kém, chỉ có điều là cả người toát ra vẻ lạnh lùng, giọng nói lại quyến rũ nhưng không có tí ấm áp gì, hành lễ nói, “Thần nữ Thượng Quan Tình Thanh tham kiến Vương phi.”

Cô nươn mặc quần áo màu hồng bên cạnh mặc dù không xinh đẹp bằng hai người kia, nhưng cũng dịu dàng và đáng yêu, cô gái vừa đi vừa liếc trộm Quân Vô Nặc, lúc này mới hành lễ với cô, “Thần nữ Sài Ngọc tham kiến Vương phi.”

Cuối cùng một cô mặc áo màu tím, cũng thuộc dạng xinh đẹp như hoa, ánh mắt không e dè đánh giá Ngư Ấu Trần, không biết có phải là ảo giác không mà cô cảm thấy ánh mắt cô gái kia như trong suốt vô hại nhưng thật ra lại mang đầy ý khinh thường cùng khiêu khích, nói, “Thần nữ Lạc Thanh Liên tham kiến Vương phi.”

Ngư Ấu Trần cũng gật đầu chào, có thể được Hoàng Hậu triệu kiến đến đây thì chắc có lẽ thân phận bọn họ cũng không phải thấp kém . Quả nhiên, sau khi các nàng hành lễ xong, Hoàng Hậu giới thiệu, “Đây đều là chi nữ (con gái) của nội thần trong triều, bình thường cũng hay ra vào cung, đối với quy củ trong cung, các nàng ấy đều hiểu rõ cặn kẽ, bản cung để ngươi và các nàng cùng ở một chỗ, thứ nhất là có thể học hỏi các nàng, thứ hai để các ngươi làm quen với nhau, ngày sau ở chung cũng tốt.”

Hoàng Thượng cũng lên tiếng, “Ba ngày sau, trẫm sẽ tổ chức yến tiệc chúc mừng thất hoàng nhi đại công đáo thành, Hoàng Hậu, đến lúc đó nàng hãy an bài tú nữ ca múa.”

“Dạ, Hoàng Thượng, việc này cứ giao cho thần thiếp.” Hoàng Hậu cười đáp lời, sau đó nhìn về phía Ngư Ấu Trần, “Trước ngày đại hôn, ngươi hãy an tâm ở lại trong cung, hết thảy mọi việc đều có người giúp ngươi thu xếp.”

 “Tạ Hoàng Hậu nương nương.” Ở trong hoàng cung to như vậy cũng khiến người ta khác bất an, nhưng Ngư Ấu Trần cũng chỉ có thể nghe lệnh mà thôi. Ở lại trong cung cũng đồng nghĩa những ngày sắp tới cô không thể gặp Quân Vô Nặc được.

Như biết suy nghĩ trong lòng cô, Quân Vô Nặc lập tức nói, “Mẫu hậu là người nhân từ, nàng cũng không cần câu nệ tiểu tiết, có gì không biết thì cứ thỉnh giáo mẫu hậu.”

Hoàng Hậu nghe vậy liền cười, mắng yêu, “Thật không ngờ con lại đau lòng vì con dâu ta, yên tâm, bản cung sẽ không bạc đãi nàng.” Nói xong, liền nhìn về phía mấy cô gái kia, nói, “Xem đi, mấy người này đều do bản cung đích thân chọn cho ngươi, ngươi vừa mới đến kinh thành, có người giúp đỡ bầu bạn cũng tốt.”

Quân Vô Nặc vội đảo mắt nhìn bốn cô gái kia, hai hàng lông mày nhất thời nhíu lại, trong nháy mắt hắn liền đứng lên, chấp tay cúi người nói, “Vậy thì làm phiền mấy vị cô nương giúp đỡ cho.”

Từ Tử Mộng thay mấy vị cô nương kia trả lời, “Đây là việc nên làm, Cẩn Vương gia không cần khách sáo.”

“Vẫn là Tử Mộng hiểu ý người khác.” Hoàng Hậu tán thưởng, như có chút mệt mỏi, liền nói với mọi người, “Hôm nay cứ như vậy đi, Tử Mộng, ngươi dẫn Vương phi đi dạo chung quanh để quen hoàn cảnh đi.”

“Dạ, Hoàng Hậu nương nương.” Từ Tử Mộng đáp lời, cúi người cáo lui với Hoàng Thượng, Hoàng Hậu, sau đó quay sang nói với Ngư Ấu Trần, “Vương phi tỷ tỷ, mời.”

Ngư Ấu Trần mặc dù còn nhiều lời chưa kịp nói với Quân Vô Nặc, nhưng bây giờ hiển nhiên không phải là lúc thích hợp, cáo lui với Hoàng Thượng và Hoàng Hậu xong, liền đi theo sau Từ Tử Mộng ra khỏi đại điện.

Dọc đường đi, Từ Tử Mộng cẩn thận giới thiệu từng chỗ cho cô, đâu là nơi tú nữ ở, đâu là ngự hoa viên, đâu là đường đến hậu cung của các phi tần, đâu là nơi các hoàng tử đọc sách.

Đi hết một vòng lớn, lúc trở lại ngự hoa viên, hai người đã mệt, chân mỏi nhừ, liền vào đình ngồi xuống.

“Vương phi tỷ tỷ, mạo muội hỏi một câu, tỷ và Cẩn Vương gia làm sao quen biết?” Thấy bốn bề vắng lặng, Từ Tử Mộng tò mò hỏi.

Từ nãy đến giờ hai người đều nói về hoàng cung, cũng chưa hẳn thân quen lắm, giờ nghe cô ta rốt cuộc mở miệng hỏi chuyện cô và Quân Vô Nặc, Ngư Ấu Trần cũng chỉ cười nói, “Tất nhiên là quen biết ở Kinh Châu, còn Từ cô nương thì sao? Nghe Hoàng Hậu nương nương nói, các người đều quen với Cẩn Vương?”

Tuy rằng Hoàng Hậu nhìn như thiện ý tìm mấy người quen biết Quân Vô Nặc “giúp” mình, cô đương nhiên cũng không ngốc đến nỗi nghĩ các nàng sẽ vui vẻ ở chung với mình. Từ Tử Mộng nhìn cũng tốt bụng, nhưng còn Thượng Quan Tình Thanh và Lạc Thanh Liên bề ngoài lại tỏ ra đối kháng với cô.

Chẳng lẽ bọn họ chính là mấy thiên kim mà mọi người lúc trước đồn đãi?

Từ Tử Mộng cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng đáp, “Ông nội của muội là nội các đại học sĩ, đại bá muội là Thái Phó đương triều, cho nên từ nhỏ muội đã vào cung cùng thế bá, đôi khi cũng cùng mấy hoàng tử học chung với nhau.”

“Thì ra muội chính là cháu gái của đại học sĩ, người vừa gặp đã thương đó sao?” Ngư Ấu Trần vừa thốt lên lập tức ý thức mình thất lễ, liền giải thích, “À, ý tỷ là lúc ở Kinh Châu cũng đã nghe nhắc đến muội.”

Mà tin đồn như thế nào nhỉ, hình như nói là ngay cả Hoàng Thượng cũng mở miệng nói muốn chọn cô ta làm con dâu?

13 Comments

    • T____T thì ta đã thông báo trên widget là mỗi truyện mỗi ngày 1 cháp mừh, hum wa m3 nên hổng có post truyện, mừh ngày nào cũng post mà… chứ nhiều nhà ta đi hóng truyện, vài ba ngày mới ra lò 1 cháp, ta cũng đang ngóng dài cổ đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s