Ngang hơn cua == Part 4.1 ==

Chương 4:

Những ngày sau đó hai người tiếp tục ăn miếng trả miếng, nhưng vì sự chuyên nghiệp và chức trách của mình, Hà Thu Nhiên mỗi ngày vẫn đúng giờ chườm nóng cho Bàng Sĩ Bân, tận tình nấu ba bữa ăn, tiễn đưa anh đến bệnh viện tập vật lý trị liệu, ngoại trừ việc suốt ngày đấu khẩu với anh, cô đều hoàn thành chức trách y tá kiêm quản gia một cách hoàn hảo.

Về phần Bàng Sĩ Bân dù mỗi ngày đều cãi nhau với cô nhưng dần dà anh cũng vô tình chấp nhận việc cô chườm nóng và lột quần mình mỗi ngày, thậm chí còn “ đắm mình ” tự động nâng mông phối hợp.

Tóm lại, hai người này không ai nhường ai, dần dần cũng quen với sự tồn tại của đối phương, thậm chí hai người cũng không phát giác được sự ăn ý của mình.

Ngày hôm đó thời tiết rất tốt, nắng vàng óng ả chiếu xuyên qua những kẽ lá, Hà Thu Nhiên vội đem chăn mền ra phơi nắng, buổi tối ngủ mà có vị nắng bao quanh sẽ ngủ rất ngon, bỗng nhiên điện thoại vang lên —-

“ Alo ? ” Cô vội bỏ chăn mền sang một bên, chạy đến nghe điện thoại.

“ Cô Hà, xin hỏi Bàng tiên sinh có hẹn với một cô họ Lương phải không ? ” Bởi vì thời gian này Hà Thu Nhiên tạm thời làm thay Trần tẩu, mỗi ngày ra ra vào vào khu chung cư cao cấp, mấy bảo vệ cũng sớm quen biết cô, gọi điện thoại lên thì biết ngay người bắt máy sẽ là cô.

“ Anh chờ một chút, để tôi hỏi đã. ” Dứt lời, cô quay đầu nhìn phòng sách, cất giọng hô to, “ Bàng tiên sinh, anh có hẹn với một cô họ Lương phải không ? Cô ấy đang đứng chờ ở dưới lầu ! ”

“ Đúng ! Đó là thư ký của tôi, cho cô ta lên đi. ” Cửa phòng sách mở ra, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên.

Nghe vậy, Hà Thu Nhiên lập tức cầm điện thoại lên nói, “ Bàng tiên sinh đúng là có hẹn với cô ấy, anh cho cô ấy lên đi, cám ơn. ”

Khoảng năm phút sau, chuông cửa “ leng keng ” vang lên, đem chăn mền phơi nắng xong hết, Hà Thu Nhiên chậm rãi mở cửa thì thấy một cô gái tóc ngắn, khuôn mặt xinh xắn, ăn mặt mô đen đứng ở trước cửa, cả người toát ra khí chất tao nhã.

“ Cô là cô Lương phải không ? Xin mời vào ! ” Mỉm cười đón khách, Hà Thu Nhiên là hệ động vật từ trước tới nay đều có thiện cảm với phái đẹp.

Không biết có phải là “ luật bất thành danh ” hay không, từ trước đến nay mấy người đẹp đều rất khó gần, thư ký của vị tổng giám đốc vĩ đại – Lương Chỉ Tinh khách sáo gật đầu chào, ánh mắt đánh giá dò xét cả người Hà Thu Nhiên.

 Cô gái trước mặt tóc dài ngang vai, diện mạo thì nói chung cũng thuộc loại xinh đẹp, chắc hẳn đây là cô gái mà đám trưởng phòng trong công ty đã gặp ở nhà tổng giám đốc đây mà, không biết tổng giám đốc và “ cô gái la hán quả ” này có quan hệ gì ?

Phát giác đối phương nhìn mình chằm chằm, mà ánh mắt lại chẳng thiện cảm tí nào, Hà Thu Nhiên mặc dù cũng buồn bực nhưng cô cũng chẳng để ý nhiều, vẫn tươi cười, lịch sự nói, “ Bàng tiên sinh đang ở phòng sách, cô vào đó tìm anh ta đi ! ”

Rụt rè gật đầu, Lương Chỉ Tinh đi thẳng vào bên trong, thân ảnh nhanh chóng biến mất sau cửa phòng sách, trong phòng lập tức truyền ra âm thanh nói chuyện —

“ Tổng giám đốc, đây là tài liệu anh cần ! ”

“ Cảm ơn ! ” Trong phòng một mảnh yên tĩnh chỉ có âm thanh lật giấy nho nhỏ vang lên, không lâu sau, giọng ai đó chất vấn, “ Cái quái gì đây ? Tại sao báo cáo nghiệp vụ của quý này lại không có ? ”

“ Ồ ? Tôi nhớ rõ ràng là có đem theo mà… ” Giọng cô gái có vẻ bối rối cùng hoảng sợ lục lọi túi hồ sơ của mình.

“ Được rồi ! ”  Ngữ điệu có chút thiếu kiên nhẫn, “ Cô ra ngoài đi, chờ tôi ký xong mấy tài liệu này rồi mang về công ty. ”

“ Vâng. ” Lương Chỉ Tinh ảo não ra khỏi phòng sách, cô nhìn xung quanh phòng khách không thấy cô gái lúc nãy, trong phòng bếp thì vang lên mấy tiếng lục đục.

Cô gái đó rốt cuộc là ai ? Tổng giám đốc và cô ta có quan hệ gì ?

Cô làm việc cho tổng giám đốc suốt ba năm nay, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe nói tổng giám đốc có quen cô gái nào, tin đồn tình cảm cũng chưa từng có, nhưng hôm nay không biết từ đâu lòi ra một cô gái lạ hoắc lạ huơ làm cô trở tay không kịp.

Đúng vậy, chính là trở tay không kịp !

Cô thầm thích tổng giám đốc lâu rồi, cô cố gắng làm việc cật lực thể hiện bản lĩnh của mình, chỉ mong anh có thể chú ý tới cô dù một chút thôi cũng được, chỉ tiếc là tình đơn phương vẫn là tình đơn phương.

Mà cô lại chỉ có thể dấu tình cảm này trong lòng, không dám thổ lộ, sợ anh sau khi biết cô thích anh liền chuyển cô sang bộ phận khác làm, vậy thì cái được không bù được cái mất.

Điều cô thắc mắc chính là anh chưa bao giờ có tin đồn tình cảm với bất kì cô gái nào, thế mà hôm nay đột nhiên xuất hiện một người, lại ở ngay trong nhà tổng giám đốc nữa, làm sao cô không lo lắng được chứ ?

Không được ! Biết mình biết người bách chiến bách thắng, cô nhất định phải biết tên tuổi cô gái đó, xem thử cô ta là gì của tổng giám đốc !

Nghĩ như vậy, Lương Chỉ Tinh vốn còn do dự liền kiên định hẳn lên, lập tức tự tin đi thẳng vào phòng bếp.

“ Xin lỗi, cô có thể cho tôi xin ly nước được không ? ” Đứng ở cửa phòng bếp, nhìn cô gái dáng vẻ mảnh mai đang gọt trái cây, Lương Chỉ Tinh cười tươi như hoa hỏi.

Nghe tiếng, Hà Thu Nhiên liền quay đầu lại, thấy Lương Chỉ Tinh đứng ở trước cửa phòng bếp, lập tức vội vàng cười đáp, “ Đương nhiên là được ! Xin lỗi, là tôi sơ ý, chờ tôi một chút. ” Dứt lời, cô nhanh chóng lấy ly rót nước nóng vào.

Cầm ly nước, Lương Chỉ Tinh không vội vã đi, ngược lại còn khách sáo bắt chuyện, “ Xin chào, tôi họ Lương, Lương Chỉ Tinh, là thư ký của tổng giám đốc. ”

Thấy Lương Chỉ Tinh tự giới thiệu bản thân, Hà Thu Nhiên cũng có qua có lại, “ Xin chào, tôi họ Hà, Hà Thu Nhiên. ”

“ Cô Hà. ” Gật đầu chào, Lương Chỉ Tinh quanh co vòng vèo thám thính, “ Ủa ? Sao không thấy Trần tẩu đâu ? Tôi nhớ lần trước đến có gặp bà ấy mà. ”

“ Dì Trần à… ” Nghe nhắc đến người quen, Hà Thu Nhiên nhoẻn miệng cười tươi, “ Bà ấy đi Mỹ giúp con gái ở cữ rồi. ”

Dì Trần ? Cô ta gọi Trần tẩu là dì Trần ? Chẳng lẽ cô ta và Trần tẩu…

Trong lòng cũng đoán ra phần nào, Lương Chỉ Tinh tiếp tục thăm dò, “ Cô biết Trần tẩu sao ? ”

“ Đương nhiên ! ” Gật đầu cười, Hà Thu Nhiên không suy nghĩ nhiều, nhanh nhẩu đáp, “ Cũng vì dì Trần đi Mỹ nên tôi mới đến đây làm quản gia kiêm chăm sóc tạm thời. ”

Thì ra là do Trần tẩu giới thiệu đến giúp việc lặt vặt !

14 Comments

  1. “nhưng dần dà anh cũng vô tình chấp nhận việc cô chườm nóng và lột quần mình mỗi ngày, thậm chí còn “ đắm mình ” tự động nâng mông phối hợp”

    phụt máu vào màn hình =)))))))))))))))))))))))

    chấp nhận bị lột quần =))))))))))))))))))))))))

    tự động nâng mông phối hợp =))))))))))))))))))))))

    tiểu Cua thiệt là ngoan quá nè *xoa đầu* =)))))))))))

    dạo này ko có hay lên mạng nên ko có đọc truyện, cmt ủng hộ nàng P đc :”>. Nàng ăn Tết vui hơm ;))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s