Phóng Vương gia ==Chương 60.2 ==

Nam tử áo đen nhìn cũng trạc tuổi Quân Vô Nặc, nhưng màu sắc quần áo cả hai hoàn toàn tương phản, mà quần áo trên người cũng không tài nào che dấu được sự sơ lãnh của hắn. Thừa hưởng vẻ đẹp tinh tế của Hoàng Hậu, chỉ đôi mắt không hề có tí ấm áp nào cả, vô cùng lạnh lẽo, hắn liếc nhìn chủ tớ hai người trước mặt mình, hàn ý khiếp người đủ để người ta không dám nhìn trực diện.

“Miễn lễ.” Kỳ Vương thờ ơ nói, thậm chí cũng không có ý định đứng lại tiếp chuyện, tiếp tục đi lướt qua người Lạc Thanh Liên.

Đã dành nhiều tâm tư và thời gian chờ Kỳ Vương ở đây, Lạc Thanh Liên đương nhiên không cam lòng bỏ lỡ cơ hội như vậy. Kỳ Vương mới vừa đi qua người cô, cô lập tức giả bộ chóng mặt, ngã vào người hắn.

Tuy nhiên, Kỳ Vương không hề như trong dự tính đỡ lấy cô, không hề chạm qua người cô dù chỉ là vạt áo, Lạc Thanh Liên ngã vào hư không, lảo đảo suýt nữa là ngã sấp xuống đất.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Nha hoàn hầu cận nhanh tay lẹ mắt bước lên phía trước đỡ Lạc Thanh Liên, thay chủ tử nhà mình giải thích, “Cô xem đi, cô còn chưa hết chóng mặt, không nên đến bên hồ phổ nhạc.”

Kỳ Vương không đỡ Lạc Thanh Liên, cũng dừng lại xem, nhưng chỉ là liếc mắt nhìn chủ tớ hai người, chẳng hề mở miệng hỏi han gì.

Cứ như vậy, Lạc Thanh Liên thật sự rất xấu hổ, ngượng ngùng trả lời nha hoàn nhà mình, “Ta không sao.” Sau đó hành lễ nói với Kỳ Vương, “Kỳ Vương gia, thần nữ cảm thấy không khỏe trong người, đã làm kinh động ngài.”

Ngư Ấu Trần cứ tưởng Kỳ Vương sẽ dửng dưng như không với Lạc Thanh Liên, cô ta sẽ chết cóng vì sự lãnh đạm của hắn, ai ngờ đứng im một lúc lâu, hắn đột nhiên mở miệng nói, “Ngồi dưới tàng cây chờ lâu như vậy, chắc là mệt lắm ?”

Hắn vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, cũng không quay đầu nhìn, Lạc Thanh Liên sợ đến mức líu cả lưỡi, “Không, không có….”

Cô muốn giải thích mình không có ngồi đây chờ, vì lo lắng hoảng sợ, giọng nói cứ lí nhí trong họng, nghe qua cứ tưởng là cô ta đang trả lời câu hỏi “chắc là mệt lắm”.

Kỳ Vương cũng chẳng để ý Lạc Thanh Liên nói gì, vẻ mặt lạnh lùng như sương giá,  tiếp tục đi về phía trước bỏ mặc Lạc Thanh Liên mặt mày đỏ bừng và nha hoàn sợ tới mức toàn thân run lẩy bẩy.

Ngư Ấu Trần nhịn cười trốn ở sau thân cây, theo lý thuyết thì Kỳ Vương đã thấy Lạc Thanh Liên ngồi chờ mình đến từ đằng xa, cô cách đường lộ đến hai trượng, hẳn là sẽ không bị phát hiện mới đúng. Hơn nữa, dù cô cảm thấy cách ăn nói của Kỳ Vương dí dỏm bẩm sinh cũng không dám cười ra tiếng.

Nhưng mà đúnglúc này, Kỳ Vương đang chuyên tâm đi bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn về phía cô đang trốn. Ngư Ấu Trần hoảng hồn, lập tức nấp sau thân cây, cả người không dám nhúc nhích, lần này sợ rằng đã bị hắn phát hiện.

Thật ra, cô cũng không cố ý muốn nghe lén nhìn lén, cho nên không cần phải sợ, mà có thể dửng dưng đi. Tuy nhiên, chờ đến khi cô nghĩ thông đạo lý này thì đã muộn, A Thanh đứng bên cạnh vừa nhìn thấy Kỳ Vương ngó qua đây, liền thành thật bước ra ngoài.

“A Thanh thỉnh an Kỳ Vương gia.”

Kỳ Vương vốn đang đi, chỉ là vô tình nhìn qua chỗ kia, nghe A Thanh vấn an hắn, hắn đột nhiên dừng lại. Sau đó, điều làm Ngư Ấu Trần không ngờ là hắn quay người đi qua chỗ cô.

Ngư Ấu Trần không dám tin vào mắt mình, đường đường một thiên kim của Ngự Sử đại nhân cũng không lọt vào mắt xanh của vị Vương gia này, giờ chỉ vì một câu thỉnh an của  A Thanh, hắn lại cố ý đi qua đây?

“A Thanh? Ngươi sao lại ở đây?” Khuôn mặt lãnh đạm của Kỳ Vương hồ nghi, đồng thời đảo mắt chung quanh, nhìn về phía thân cây Ngư Ấu Trần đang đờ người đứng bất động.

A Thanh vừa nháy mắt với cô, vừa giải thích với Kỳ Vương, “A Thanh phụng mệnh Vương gia tiến cung hầu hạ Vương phi.”

Chỉ trong chớp mắt, Ngư Ấu Trần vốn đang khiếp sợ hồi phục tinh thần, bước ra từ phía sau thân cây, tao nhã thi lễ, nói, “Thần nữ Ngư Ấu Trần thỉnh an Kỳ Vương.”

“Ngư Ấu Trần?” Kỳ Vương cũng chẳng xa lạ gì với cái tên này, hắn nhìn cô đăn đăm, nét mặt lạnh lùng tuy rằng không có cảm xúc gì, nhưng giọng nói vẫn ôn tồn, “Thì ra là hoàng tẩu, không cần đa lễ.”

Nghe hắn xưng hô hoàng tẩu, Ngư Ấu Trần lúc này mới nhớ, Kỳ Vương là con trai thứ chín của Hoàng Thượng.

“Hoàng tẩu đang ngắm hoa à?” Kỳ Vương chẳng biết cố ý hay vô tình nhìn về phía chủ tớ Lạc Thanh Liên vẫn đang đứng sờ sờ ở đó, hỏi Ngư Ấu Trần.

“Đúng vậy, ngắm hoa.” Nếu ngay cả hắn cũng nói như vậy, Ngư Ấu Trần đương nhiên không thể thừa nhận mình rình rập. Nhưng mà cô cũng cần làm rõ một tí về hành động  vừa rồi của mình, vì thế, bổ sung thêm, “Cũng thưởng nhân.”

11 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s