Phóng Vương gia ==Chương 61.2 ==

Nghe giọng nữ hô đau, Ngư Ấu Trần vừa ngẩng đầu thì thấy người cô đụng phải sắp ngã xuống đất. Cô phản ứng mau lẹ, lập tức đỡ lấy, bắt được tay cô ta, vốn định túm cô ta kéo trở lại, không hiểu sao cô ta lại lui về sau, giãy tay cô ra, đương nhiên không tránh khỏi té sấp xuống bụi hoa.

“Tiểu thư!” Nha hoa hầu cận la lên thảm thiết, đi lên đỡ chủ tử nhà mình, Ngư Ấu Trần tuy rằng kinh ngạc, vừa rồi rõ ràng cô bắt được tay cô ta, mà cô ta vẫn ngã xuống. Nhưng là tại cô đụng vào cô ta trước, nên cũng bước tới phụ đỡ lên.

“Xin lỗi, vị tiểu thư này, cô không sao chứ?” Đưa tay đỡ cô ta lên, Ngư Ấu Trần rốt cuộc cũng nhận ra người quen, “Thượng Quan tiểu thư?”

“Cẩn Vương phi, người đụng vào tiểu thư nhà ta thì thôi đi, sao còn đầy tiểu thư nữa chứ?” Tiểu nha hoàn che chở ôm lấy chủ tử mình, nhưng lại không để ý thân phận của đối phương, thay chủ tử mình chủ trì công đạo.

“Mặc nhi, thôi đi.” Thượng Quan Tình Thanh kiêu ngạo nhìn Ngư Ấu Trần, nói với nha hoàn của mình, “Đỡ ta đứng dậy.”

Mặc nhi vội vàng đỡ Thượng Quan Tình Thanh lên, vừa đứng dậy Thượng Quan Tình Thanh lại loạng choạng ngã xuống lần nữa, may mắy nha hoàn đỡ lấy cô, mới không ngã quá đau.

Mặc nhi bị phản ứng của chủ tử mình dọa chết khiếp, “Tiểu thư, cô sao rồi? Ngã đau không?”

Thượng Quan Tình Thanh nhíu chặt lông mày, lắc lắc đầu, nói, “Chắc là chân bị trật khớp rồi.”

“Để ta xem.” Mấy chuyện trật khớp này là sở trường của Ngư Ấu Trần. Tuy rằng bất mãn với thái độ của nha hoàn kia, nhưng do mình sai trước, Thượng Quan Tình Thanh vì té mà bị thượng thì cũng không tốt!

Thế nhưng Thượng Quan Tình Thanh lại lạnh lùng đẩy tay cô ra, nói, “Không dám phiền Vương phi.” Nói xong, cắn răng chống tay đứng lên.

“Cô dùng lực mạnh vậy rất nguy hiểm.” Ngư Ấu Trần có lòng tốt nhắc nhở, lần nữa bước tới nắm lấy tay Thượng Quan Tình Thanh, nhưng cô ta y như như gặp quỷ, sợ hãi kêu lên, tức thì lui về phía sau.

Ngư Ấu Trần cũng không hiểu tại sao cô ta lại làm vậy, đến khi cô bình tĩnh lại thì Thượng Quan Tình Thanh lần nữa té ngã, nhưng mà lần này cô ta được nha hoàn lấy thân ra đỡ.

Ngư Ấu Trần do dự không biết có nên đỡ Thượng Quan Tình Thanh nữa không, mà có vẻ như lần này không phải lỗi tại cô.

Ai ngờ, người ta cũng chẳng dễ dàng bỏ qua. Nha hoàn kia cũng bất chấp lấy thân ra đỡ có đau hay không, liền mở miệng tra hỏi, “Cẩn Vương phi, người rốt cuộc là muốn gì? Tiểu thư của nô tỳ đã làm người giận chuyện gì mà người lại ức hiếp tiểu thư nhà nô tỳ chứ?”

Ngư Ấu Trần cười khổ, cô đã nói rồi, cô tuy rằng đi đứng thất thần không nhìn đường, nhưng với tốc độ rùa bò của cô thì nếu có đụng Thượng Quan Tình Thanh thì cô ta cũng chẳng ngã nhoài xuống đất được, thì ra bọn họ chỉ muốn diễn trò mà thôi.

Nghĩ đến hôm qua Lạc Thanh Liên tự biên tự diễn kia, Ngư Ấu Trần ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhưng không thấy vị Vương gia nào xuất hiện, vậy thì Thượng Quan Tình Thanh lại muốn làm gì?

“Cẩn Vương phi, ta đã cố tình tránh né người, người còn muốn gì nữa?” Thượng Quan Tình Thanh xoa xoa mắt cá chân, vẻ mặt oán phẫn nhìn Ngư Ấu Trần, giọng nói tràn đầy uất ức.

Advertisements

11 Comments

  1. Phong bì ^___^ Ả ko giở trò thì ko phải là ả, đại loại một lũ thiên kim mặt ngoài xinh đẹp nhưng bên trong thì …ui thui quỷ kế đa đoan >o< nhưng tiểu ngư tỷ đâu có phải người bình thường đâu ^___^ Chờ mong chap sau quá 😀 Thank nàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s