Ngang Hơn Cua == Part 4.5 ==

Nghĩ lại cũng thật tội cho vợ của tên họ Chu kia, chồng mình thì lăng nhăng bên ngoài, ngay cả bạn của mình cũng lừa gạt và bao che cho chồng mình, thấy mà xót xa!

Dù bất mãn với những lời cô vừa nói, Bàng Sĩ Bân cũng không cãi lại như mọi lần, ngược lại còn trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới thở dài, bình thản nói, “Chuyện của bọn họ… rất phức tạp, không phải người ngoài có thể giúp được.”

Phức tạp đến nỗi kẻ thì sống phóng túng, quan hệ lăng nhăng, người thì gọi điện thoại khắp nơi tìm chồng ư? Cuộc hôn nhân như vậy thì còn duy trì làm gì nữa? Đúng thật tự chuốc khổ vào thân mà!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Hà Thu Nhiên không phải là người trong cuộc, huống hồ cũng không liên quan tới cô, cô cũng lười nói tiếp, lập tức đứng dậy đi tới chỗ bể thủy tinh nuôi mấy con cua nhỏ màu sắc rực rỡ, bắt chước anh cho tụi nó ăn.

Còn Bàng Sĩ Bân thì hiếm khi trầm ngâm suy nghĩ như vậy, cho đến khi anh lấy lại tinh thần thì phát hiện chuyện tốt mà cô đã làm, trời đất quỷ thần ơi, tiếng rống thảm thiết phá tan bầu không khí hiếm khi được yên bình —-

“Cái quái quỷ gì thế! Cô đang làm gì đó?” Khuôn mặt “xanh như tàu lá chuối”, anh tức giận đến sùi bọt mép, đã cơ thể không tiện vận động mạnh cũng tức thì nhanh chân đi tới chỗ cô.

“Thì cho con cua ăn!” Hà Thu Nhiên nhìn anh với ánh mắt vô tội, chẳng hiểu sao anh kích động vậy chứ?

Nhìn mấy con của trong bể thủy tinh con nào con nấy đang gặm mấy miếng khoai tây chiên, người đàn ông có biệt danh “tổng tài con cua” nổi giận đùng đùng, “Đừng cho mấy con cua của tôi ăn bậy bạ! Cho nó ăn khoai tay chiên chi vậy hả?”

Nhướng mày, Hà Thu Nhiên tự đắc hùng hồn cãi lại, “Mấy con cua rõ ràng ăn rất ngon mà, anh nhìn đi, tụi nó cũng ăn hết rồi đó, mà ăn xong vẫn sống nhăn răng thôi!”

Cái này gọi là cưỡng từ đoạt lý đây mà !

Bàng Sĩ Bân nghe xong càng thêm tức giận, tiếng gầm khiến người ta phải bỏ chạy thụt mạng, “Tụi nó ngoại trừ bắt buộc phải ăn thì còn lựa chọn khác sao?”

Mẹ kiếp ! Hai con cua đang khỏe mạnh thế nào cũng lăn đùng ra chết cho mà xem!

Anh càng giận dữ mắng chửi, Hà Thu Nhiên ngược lại càng cười ha hả, nhưng cây ngay không sợ chết đứng, cô nói to, “Con cua vốn là sinh vật có đặc tính ăn tạp, ăn cái gì mà không được chứ!”

“Tôi chỉ cho con cua ăn thịt bầm thôi!” Anh khăng khăng giữ vững lập trường.

“Chao ôi! Ông chủ nhà lớn tiền nhiều, đến nuôi cua mà cũng phải là cua trong quý tộc, chú trọng ăn uống thật nha!” Vừa cười vừa trào phúng nói, Hà Thu Nhiên nghĩ thầm trong bụng ngàn vạn lần không thể để anh biết, từ lúc ở nhà này đến nay, cô không chỉ cho mấy con cua ăn khoai tây chiên, mà hạt cola cô cũng cho ăn luôn, có khi còn cho tụi nó ăn tôm thịt bình thường hay là rau quả gì đó!

Không biết suy tính trong lòng cô, Bàng Sĩ Bân cẩn thận vớt từng miếng khoai tây chiên ra, rồi dọn sạch cái bể thủy tinh, sau đó mới nghiêm nghị dặn dò, “Sau này không được cho tụi nó ăn mấy thứ đồ ăn bậy bạ mất vệ sinh đó!”

“Biết biết biết!”  Cô đành phải nói ra ba tiếng đó, nhưng cũng tò mò hỏi,”Kỳ lạ! Sao anh lại nuôi mấy con cua này y như vậy cưng thế? Đa số mọi người dùng bể cá để nuôi cá vàng mà!”

Chỉ có anh là khác người, nhất quyết phải nuôi không giống ai!

“Tôi là ai hả?” Ngạo mạn hất mặt nhìn cô, Bàng Sĩ Bân tự cao tự đại nói, “Tôi là Bàng Sĩ Bân, tôi thích nuôi cua thì sao!”

Nuôi cua thì kiêu hãnh cái gì chứ?

Nhìn bản mặt kiêu căng của anh mà cô chị muốn đạp một cái văng ra khỏi nhà!

Bĩu môi, Hà Thu Nhiên lườm anh, mặc dù không muốn cãi lại, nhưng cô vẫn chế nhạo châm biếm anh theo thói quen, “Đương nhiên là được rồi! Nuôi cua rất thích hợp với anh, dù sao cũng xứng đôi vừa lứa với cái biệt danh của anh đó. Chắc là mỗi ngày trước khi đi ngủ, anh đều đứng trước bể cá cùng mấy con cua nghiên cứu, thảo luận động viên nhau, học tập đi ngang thế nào mới oai phong, đúng không?”

Bị mỉa mai đến máu dồn hết lên não, Bàng Sĩ Bân định lớn tiếng cãi lại, nhưng lập tức nhận ra từ lúc cô dọn vào đây ở đến giờ, ngày nào cũng như ngày ấy xỉa xói nói móc anh, hết lần này tới lần khách anh đều trúng kế cả, lần này anh không có ngốc mà tự mình đâm đầu xuống hố đâu.

“Dĩ nhiên!” Cười giả lả, anh bắt chước cô thản nhiên như không có chuyện gì, “Đi ngang thật sự rất oai phong, cô cũng muốn đi thử à? Được thôi, để tôi đây dạy cho cô đi thế nào vừa hiên ngang lại vừa đẹp trai hào hoa phong nhã!”

Hiếm khi bị trả đũa, Hà Thu Nhiên bị chặn họng đến nói không nên lời…

Được rồi! Cô miễn cưỡng thừa nhận, hiệp 3, là cô chủ quan mất Kinh Châu, thua một nước cờ.

Advertisements

15 Comments

  1. Haiz! BSB bi huyet ap cao khong phai la vi cong viec ma la do o voi HTN . Kieu noi chuyen cua chi that chet nguoi ma. Dung la o lau thau hieu nguoi thanh ra tran nay chang thang nha. Nhung de xem chang cam cu duoc bao lau. Thanks.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s