Phóng Vương gia ==Chương 62.1 ==

Chương 62: Gặp lại Quân Vô Nặc

Thượng Quan Tình Thanh nhìn lạnh lùng kiêu kỳ như vậy, hóa ra là một kẻ gian trá, giờ còn hỏi cô muốn gì hay sao? Ngư Ấu Trần nhất thời tức giận, lại cảm thấy buồn cười, chân cũng tự động lùi về sau vài bước, giữ khoảng cách nhất định với cô ta.

“Thượng Quan tiểu thư, phải là ta hỏi cô mới đúng, cô muốn thế nào? Ở đây chỉ có ba chúng ta, kiếm một người xem diễn tuồng cũng không có, cô cần chi phải ra sức diễn như vậy, không biết là lãng phí sức lực sao?”

Thượng Quan Tình Thanh nghe vậy liền cười khẩy, vẫn ngồi yên dưới đất, cũng không cãi lại cô, nha hoàn của cô ta liền kêu gào, “Cẩn Vương phi, người đừng khinh người quá đáng, đừng nghĩ rằng trong ngự hoa viên không có ai thì có thể khi dễ tiểu thư nhà nô tỳ?”

Nói xong, xoay qua đỡ lấy Thượng Quan Tình Thanh, nói, “Tiểu thư, cô sao rồi? Chân cô bị thương như vậy thì sao ngày mai hiến nghệ được, sợ là múa còn không được nữa là!

Thượng Quan Tình Thanh lúc này mới chịu mở miệng nói, “Mặc nhi, ta bất quá chỉ là bị trật chân thôi, Vương phi nói đúng lắm, ở đây không có người ngoài, nếu Vương phi nói ta tự ngã, thì ta còn có thể nói gì được chứ? Chuyện này mà lọt vào tai Vương gia, mắc công lại nói ta gây chuyện, bỏ đi.”

Này này, Thượng Quan Tình Thanh đúng thật là giảo hoạt, một câu lật ngược tình thế. Thậm chí giờ cô nói ra chân tướng sự thật thì người khác cũng sẽ nghĩ Thượng Quan Tình Thanh bị vu cáo? Chỉ có điều, nếu thật sự có người khác ở đây xem, Thượng Quan Tình Thanh sẽ không ngốc đến nổi bị cô châm chọc xong mà còn tiếp tục diễn tuồng, chẳng lẽ….

“Là ai ở đó lớn tiếng ồn ào ? » Một giọng nữ thanh tao uy nghiêm truyền đến, quả thật rất đúng lúc như suy đoán của Ngư Ấu Trần.

Ngay sau đó, một người mặc phượng bào gấm hoa cao sang duyên dáng được cung nữ hộ tống từ bụi hóa đi ra, theo sau là Cẩn Vương mặc cẩm y, cùng Kỳ Vương vẫn đang mặc áo đen như lần trước.

Ngư Ấu Trần nghĩ thế nào cũng có người xuất hiện ở nơi xó xỉnh này, nhưng lại không ngờ người đó lại là Hoàng Hậu, càng không ngờ Quân Vô Nặc cũng có mặt ở đây.

“Thần nữ Thượng Quan Tình Thanh tham kiến Hoàng Hậu nương nương, tham kiến Cẩn Vương gia, Kỳ Vương gia. Tình Thanh không biết Hoàng Hậu nương nương và Vương gia ở đây, đã quấy nhiễu phượng giá, mong nương nương trách phạt.” Thượng Quan Tình Thanh phản ứng rất nhanh, nói xong lập tức quỳ xuống đất, Mặc Nhi bên cạnh cũng quỳ theo thỉnh tội.

Ngư Ấu Trần bất ngờ gặp Quân Vô Nặc, phản ứng cũng chậm chạp, nhưng thấy hắn như mọi khi nhàn nhạt mỉm cười với cô, đôi mặt đen sau khiến lòng người vững chãi, cô vội vàng cúi người thỉnh an.

“Hiếm khi có cơ hội xem huynh đệ các con đánh cờ, thế mà lại bị người khác quấy rầy.” Hoàng Hậu tuy cười nhưng giọng nói và thái độ đều tỏ vẻ không vui, ánh mắt sắc sảo tinh anh.

“Đứng lên hết đi.” Hoàng Hậu liếc mắt dò xét ba người đang cúi đầu sau đó mới nói. Thấy Thượng Quan Tình Thanh nhăn mặt phải có nha hoàn đỡ mới đứng dậy được, nhíu mày hỏi, “Vừa rồi nghe các ngươi cãi nhau, hình như là ngươi bị thương? Bị thương chỗ nào? Có nặng lắm không?”

Vẻ mặt Thượng Quan Tình Thanh nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt, mắt rủ xuống, nói, “Tạ nương nương quan tâm, thần nữ chỉ là không cẩn thận bị trật chân, không có gì đáng ngại.”

Ngư Ấu Trần tưởng rằng cô ta sẽ thừa dịp này tố cáo mình, ai ngờ Thượng Quan Tình Thanh lại chủ động che dấu chuyện vừa rồi?

Tuy nhiên, lời nói tiếp theo của Hoàng Hậu đã làm cô hiểu rõ dụng ý của Thượng Quan Tình Thanh.

“Không cẩn thận? Bổn cung lại nghe được là nha hoàn của ngươi cãi nhau với người ta? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Nói xong, ánh mắt Hoàng Hậu sắc lạnh nhìn về phía nha hoàn của Thượng Quan Tình Thanh, “Ngươi không phải vừa nãy nói muốn thay chủ tử của ngươi kêu oan sao? Hiện tại bổn cung cho ngươi cơ hội nói chuyện.”

Mặc Nhi thấy thế, ngẩng đầu nhìn Hoàng Hậu và hai vị Vương gia, sau đó liền cúi gầm đầu, tỏ vẻ e ngại, “Bẩm Hoàng Hậu nương nương, vừa rồi… vừa rồi nô tỳ và tiểu thư của nô tỳ đang ngắm hoa trong ngự hoa viên, ai ngờ tiểu thư lại bị Cẩn Vương phi đụng ngã. Tưởng đây chỉ là sự hiểu lầm, ai ngờ…nô tỳ không biết Cẩn Vương phi có thù oán gì với tiểu thư mà lại đẩy tiểu thư ngã đến hai lần… Nô tỳ sốt ruột hộ chủ, nhịn không được mới thay tiểu thư nói vài câu, lại không biết Hoàng Hậu nương nương và hai vị Vương gia cũng đang ở đây, nô tỳ tội đáng chết vạn lần!”

Dứt lời, Mặc Nhi liền quỳ xuống.

Hoàng Hậu nghe Mặc Nhi nói xong, sắc mặt không ngừng biến hóa, xoay qua nhìn Ngư Ấu Trần, nói, “Cẩn Vương phi, có phải thật hay không?”

Đương nhiên không hề có chuyện như thế, nhưng Ngư Ấu Trần cũng tinh tường biết rõ, Hoàng Hậu rất nhiên là đã nghe hết  đoạn đối thoại lúc đó của bọn họ, trước mắt dĩ nhiên phải nói ra sự thật, nhưng nói thế nào mới là điều quan trọng.

Cô chưa kịp nghĩ phải nói thế nào, Kỳ Vương bên cạnh Hoàng Hậu đã lên tiếng trước, nhưng mà là nói với Quân Vô Nặc, “Khó trách vì sao lúc nãy hoàng huynh chơi cờ không chuyên tâm, thì ra là đã sớm hẹn gặp Hoàng tẩu ở đây?”

Hắn bình thường rất tiết kiệm lời, giờ phút này lại chủ động mở miệng trêu chọc, mặc dù vẻ mặt lạnh như băng nhưng cũng khiến ai nấy đều ngạc nhiên. Quân Vô Nặc do dự một chút, sau đó mỉm cười, nói, “Hoàng đệ nói đùa, ta tiến cung liền đến Tễ Vân Điện, lúc đó nàng còn đang ở Thượng Nghi Hiên học lễ nghi, ta nào có cơ hội hẹn nàng.”

Kỳ Vương lơ đãng nhíu mày, “Vậy là Hoàng tẩu không thể chờ được liền chạy tới gặp huynh, nên mới  đụng vào người khác, có phải vậy không?”

Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn vô tình nhìn Thượng Quan Tình Thanh, giọng điệu lạnh lùng lộ ra ẩn ý cảnh cáo khiến Thượng Quan Tình Thanh rùng mình, biết rõ Cửu Vương gia cố ý nhắm vào cô mà nói, khiến cả người cô sởn hết cả gai ốc.

Quân Vô Nặc cười khẽ, nhìn về phía Ngư Ấu Trần, cười như không cười, nói, “Bổn vương cũng cảm thấy kỳ lạ, Tiểu Ngư, nàng mới tiến cung hai ngày, vậy mà đã gây họa thật không nhỏ?”

Nhìn thái độ của hắn không giống như là không tin cô, tuy nhiên lời hắn nói ra dường như lại khẳng định cô thực tế đã đụng người, trong lúc nhất thời, Ngư Ấu Trần không hiểu nổi lập trường của hắn.

9 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s